xuyên nhanh chi kiều thê

XUYÊN NHANH CHI KIỀU THÊ

Bạn đang xem: xuyên nhanh chi kiều thê

View: 4.082

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Upload by Dom

Tháng Mười ở Giang Thành còn ấm cúng rộng lớn Dương Châu, ban đêm cũng ko rét lắm, Trần Kiều dò thám áo choàng khoác nhập rồi thoát khỏi mùng.

Ở cái bàn cạnh hành lang cửa số, Hoắc Anh đứng fake sống lưng về phía nường.

Việc tương quan cho tới tử sinh, lúc này Trần Kiều ko thể suy nghĩ cho tới được đồ vật gi cô phái mạnh ngược phái đẹp nửa tối ở công cộng, nường tiếp cận đàng sau Hoắc Anh, coi cửa ngõ chống hỏi: 

“Nói chuyện ở phần này, nha trả hoàn toàn có thể nghe thấy không?”

Hoắc Anh xoay đầu lại, thấp giọng nói: 

Bản gửi ngữ chúng ta đang được gọi thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn tương đối đầy đủ. Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm gọi được phiên bản tương đối đầy đủ nhất tương đương cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

“Ta hạ dung dịch say đắm, khua chiêng gõ trống không chúng ta cũng ko tỉnh được.”

Thuốc mê?

Trần Kiều liếc đôi mắt coi Hoắc Anh một chiếc, ko thể ngờ được tầm vóc chủ yếu khí lẫm nhiên của hắn, hóa đi ra cũng sử dụng cái trò hạ lưu này.

“Hay là ngồi ở mặt mày này cút.” 

Lo sở hữu người tiếp tục cho tới nghe lén bên dưới bệ hành lang cửa số, Trần Kiều xách một chiếc ghế sát bên chóng cho tới bình phong.

Để ghế ra phía bên ngoài bình phong, Trần Kiều vừa vặn ngửng đầu, thấy Hoắc Anh tay ko tiếp đây, nường kinh ngạc nói: 

“Ngươi ko ngồi à?” Sẽ ko ngóng nường lấy ghế cho tới hắn chứ?

Giọng Hoắc Anh rét lùng: 

“Không cần thiết, mời mọc phu nhân trình bày cụt gọn gàng.”

Hắn cho tới nhằm nghe nường thì thầm rộng lớn, ko nên cho tới nằm trong nường va vấp gối hàn huyên*, ngồi đồ vật gi nhưng mà ngồi. 

*Chạm gối hàn huyên: va vấp đầu gối thì thầm thiệt lâu. Chạm đầu gối ở trên đây chỉ khoảng cách thân mật khi ngồi xuống, vì vậy câu này hoàn toàn có thể hiểu là truyện trò thân thương, trình bày ko không còn lời nói.

Dáng người của Trần Kiều vốn liếng cũng chỉ cho tới ngực hắn, nếu như một ngồi một đứng, thì thầm thế này chứ?

Trần Kiều đành đứng lên, nhanh gọn lẹ bố trí lại tâm trí, Trần Kiều thấp giọng nói: 

“Hoắc Anh, trước cơ tớ đã thử thật nhiều chuyện sai, cực kỳ van lơn lỗi Uy ca nhi, tuy nhiên tối cơ bị ngươi ném nhập nước, cho tới quỷ môn quan liêu một chuyến, vì thế bản thân chuộc tội cũng đảm bảo chất lượng, vì thế tích phúc cho tới Lẫm ca nhi cũng đảm bảo chất lượng, tớ thiệt sự ham muốn hối hận.”

Hoắc Anh yên ắng nghe, biết chuyện chủ yếu ở đàng sau.

Bản gửi ngữ chúng ta đang được gọi thuộc sở hữu Lustaveland.com. Nếu độc giả ở trang không giống minh chứng này là trang copy không tồn tại sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không còn tương đối đầy đủ. Mong chúng ta hãy tham khảo ở trang chủ yếu công ty nhằm gọi được phiên bản tương đối đầy đủ nhất tương đương cỗ vũ group dịch sở hữu động lực trả nhiều cỗ rộng lớn nhé.

“Hai mon trước, tớ test đảm bảo chất lượng lại với người mẹ Minh Châu, Uy ca nhi vốn liếng chuẩn bị tin tưởng tớ, tuy nhiên tớ đùng một cái trị hiện tại, nhập mái ấm này còn có người càng ham muốn hãi Uy ca nhi rộng lớn tớ trước cơ. Không chỉ Uy ca nhi, hắn còn ham muốn bài trừ ngươi, tớ tin tưởng rằng ngóng ngươi và Uy ca nhi đều bị hãi, người tiếp theo sau hắn ham muốn ứng phó đó là tớ và Lẫm ca nhi.”

Nội tâm Hoắc Anh ko thể tin tưởng người phụ phái đẹp trước mặt mày, tuy nhiên hắn càng càng ngờ vực rộng lớn nếu như Trần Kiều không tồn tại dẫn chứng, giọng điệu rét lùng nói: 

“Người này là ai, ngươi sở hữu bệnh cứ gì?”

Trần Kiều điềm đạm nói:

“Nhị gia Hạ Cẩm Vinh, nếu như tớ bảo ngươi tiếp đây thì sẽ không còn cất giấu ngươi gì không còn. Trước cơ tớ ham muốn hãi Uy ca nhi là vì thế sau khoản thời gian Uy ca nhi xẩy ra chuyện, Lẫm ca nhi hoàn toàn có thể lấy thân mật phận đích loại tử đại chống nhưng mà thừa kế địa điểm gia công ty, lại ko biết bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau, Nhị gia ẩn càng sâu sắc rộng lớn. Chứng cứ đó là, tớ trị hiện tại hắn cất giấu nội loại gián mặt mày người tớ, có lẽ rằng là Thu Cúc. Nhưng tớ không tồn tại dẫn chứng, vì thế ko làm cho Nhị gia trị hiện tại tớ tiếp tục trị xuất hiện, sau khoản thời gian Lẫm ca nhi bị thương, tớ cố ý trách cứ ngươi và Uy ca nhi, biểu diễn kịch cho tới nội loại gián coi. Mà ngay sát tối hôm cơ, Nhị gia dò thám tớ, trước tiên là châm ngòi mối quan hệ thân mật tớ và những ngươi, nhắc cho tới chuyện hỗ trợ chúng ta bài trừ ngươi.”

Ánh đôi mắt Hoắc Anh khẽ biến đổi.

Hạ Cẩm Vinh chiếu cố với Hạ Uy cực kỳ thoáng rộng, hắn ko coi đi ra manh côn trùng, tuy nhiên thân mật Hạ Cẩm Vinh và hắn từng rất nhiều lần giành giật chấp vì thế đoàn sư. Trần Kiều trình bày Hạ Cẩm Vinh ham muốn hãi hắn, Hoắc Anh chào bán tín chào bán nghi ngại.

“Hắn sẵn sàng hãi tớ thế nào?”

Trần Kiều nói: 

“Hắn ham muốn tớ điều ngươi thoát khỏi trở thành cút đón bà nước ngoài Lẫm ca nhi. Nhà tớ cơ hội Giang Thành xa xăm, ngươi cút được nửa đàng, tiếp tục bắt gặp được một quán trà, Hạ Cẩm Vinh tiếp tục thu mua sắm đái nhị quán trà, khi ngươi tu trà, đái nhị tiếp tục quăng quật dung dịch nhập trà của ngươi. Sau khi ngươi xuất phát, thủ công của hắn tiếp tục phục kích sẵn tiếp tục xuất hiện tại, mục tiêu là tấn công gẫy một chân của ngươi.”

Nếu kiếp loại tía Trần Kiều ko xuất hiện tại, Hoắc Anh có khả năng sẽ bị tấn công gẫy chân như vậy 

Hoắc Anh hỏi: 

“Tại sao hắn lại tóm lại tớ tiếp tục cút tu trà?”

Người nam nhi như thẩm vấn, lại sở hữu vóc dáng thon dài rộng lớn vì vậy, khí thế cực kỳ áp dụng người không giống. Trần Kiều mệt nhọc tim, cũng vì thế ham muốn bay ngoài loại bầu không khí bị Hoắc Anh áp dụng này, Trần Kiều gẩy tóc cái mặt mày tai, kể từ từ ngồi lên ghế, tiếp sau đó mới nhất nhàn rỗi nhạt nhẽo nói: 

“Ngươi thân mật thể cường tráng, có lẽ rằng sẽ không còn mệt rũ rời, u tớ rộng lớn tuổi hạc, ngồi bên trên xe cộ ngựa nửa ngày, bên trên đàng trải qua quán trà, ngươi đoán nường hoàn toàn có thể cút tu trà hoặc không? Nàng cút, ngươi hoàn toàn có thể ko cút theo?”

Hoắc Anh cảm nhận thấy, loại Dự kiến này ngược lại cực kỳ phù hợp tình phải chăng, ven đàng sở hữu một quán trà nhỏ, vốn liếng xa lạ biết, hắn cũng sẽ không còn ngừa gì.

Nhưng coi khuôn mặt mày mơ hồ nước của những người phụ phái đẹp bên trên ghế, Hoắc Anh lại ngờ vực nói: 

“Cứ coi như toàn bộ đều tương tự lời nói ngươi trình bày, sao tớ tóm lại được này là Nhị gia thực hiện nhưng mà ko nên ngươi vì thế phân tách rẽ tớ và Nhị gia mới nhất cố ý thiết lập bẫy? Chúng tớ trai cò trổ tài, ngươi là ngư ông đắc lợi.”

Trần Kiều đùng một cái bốc hỏa!

Hoắc Anh này tại vì sao lại nhiều nghi ngại vậy?

Nhưng không còn chuyến này cho tới chuyến không giống Trần Kiều nhập thời hạn cụt cũng ko biết nên minh chứng phiên bản thân mật thế này.

Hoắc Anh cười cợt rét, sẵn sàng cút.

Nhưng nhập thời điểm này, Trần Kiều suy nghĩ một ít, trình bày với bóng sống lưng hắn: 

“Lúc trước là tớ thực hiện hãi Uy ca nhi. Trên đời có được cái gọi là quân địch hiểu quân địch nhất, tớ sở hữu khả năng mướn đám thủ công phục kích ngươi hay là không, có lẽ rằng ngươi hiểu rõ rộng lớn ai không giống.” 

Tuy nguyên vẹn thân mật bất lương tuy nhiên thủ đoạn chỉ số lượng giới hạn nhập nội trạch, không tồn tại khả năng mướn thủ công.

Hoắc Anh bước một bước.

Trần Kiều nối tiếp nói: 

“Nếu tớ thực sự sở hữu tâm cơ thực hiện ngư ông, trước khi sẽ không còn một mực ứng phó với Uy ca nhi. Hoắc Anh, tớ biết ngươi hận tớ, tớ ko hận ngươi sao? Ngươi cản đàng tớ nhiều vì vậy, còn ném tớ nhập hồ nước thiếu thốn chút nữa hãi tớ chết trôi, tớ thiệt sự hãi ngươi. Nếu không tồn tại Hạ Cẩm Vinh coi thường tớ cô nhi ngược phụ không tồn tại người phụ thuộc vào, lại sở hữu ý nhúng chàm với tớ, xay tớ cho tới nằm trong đàng, ngươi nhận định rằng tớ tiếp tục cậy nhờ cho tới ngươi sao?”

Nói kết thúc lời nói sau cuối, Trần Kiều xoay người, tiếng nói nghẹn ngào.

Hoắc Anh hãi kinh, Hạ Cẩm Vinh lại còn ham muốn ức hiếp nàng?

“Lời này là thiệt sao?” 

Hoắc Anh nghiêng người căn vặn.

Trần Kiều khó khăn banh mồm, sau một thời gian mới nhất nói: 

“Hắn, hắn trình bày sau khoản thời gian chuyện thành công xuất sắc, chắc chắn sẽ không còn ngược đãi tớ và Lẫm ca nhi, trình bày kết thúc còn nhằm tay lên mu bàn tay tớ, trên đây ko nên là ức hiếp thìa là gì?”

Hoắc Anh cực kỳ tức dỗi, Hạ Cẩm Vinh ham muốn thực hiện công ty mái ấm gia đình, loại này dã tâm còn được xem như là thông thường. Nhưng Hạ Cẩm Vinh lại thương nhớ chị dâu, vậy là ko vày súc sinh!

“Ngươi sở hữu đo lường và tính toán gì không?” 

Sau khi điềm đạm, Hoắc Anh quay về sát bên Trần Kiều, căn vặn.

Xem thêm: sau ly hôn chồng cũ lại muốn theo đuổi tôi du ân

Trần Kiều rung lắc đầu, cúi đầu nói: 

“Ta cực kỳ hãi hắn, ko thể ko phối phù hợp với hắn trước, tuy nhiên tớ cũng ko kỳ vọng ngươi xẩy ra chuyện, môi hở răng rét. Ngày mai ngươi ấn định nhập quán trà, cũng ngàn vạn chuyến ko được tu trà, về phần đám thủ công hắn an bài bác nhiều hoặc không nhiều, tớ ko rõ ràng lắm, còn nếu như không, ngươi dẫn thêm thắt nhì người cút cùng?”

Hoắc Anh suy nghĩ rồi nói: “Không được, rất nhiều người tiếp tục tạo cho hắn không tin.”

Trần Kiều bức ruột ngửng đầu, lo ngại hỏi: 

“Vậy ngươi bị thương thì sao bây giờ?”

Cái mái ấm này chỉ mất Hoắc Anh mới nhất hoàn toàn có thể khiến cho Hạ Cẩm Vinh kiêng cữ kị, nếu như Hoắc Anh lại bị gãy chân, con phố sau đây của Trần Kiều càng khó khăn cút.

Cho nên nường thiệt sự quan hoài cho tới Hoắc Anh.

Hoắc Anh nghe được sự khẩn trương kể từ lòng lòng nường, giới hạn một ít nói: 

“Trừ phi hắn điều cho tới thiên quân vạn mã, còn nếu như không thì không có bất kì ai làm cho tổn hại được tớ.”

Hắn chỉ đang được trình bày thực sự, cũng không tồn tại ý ngông cuồng phô vùng, Trần Kiều lại cảm nhận thấy niềm kiêu hãnh thuộc sở hữu một người nhân vật vĩ đại.

“Được, vậy ngươi cẩn trọng, Uy ca nhi và Lẫm ca nhi đều coi cậy nhập ngươi.” 

Trần Kiều trịnh trọng trình bày.

Hoắc Anh gật đầu.

Trần Kiều ko trình bày gì.

Hai người coi nhau chú ý một thời gian, tối tối lờ mờ mờ không có bất kì ai thấy được ai. Cuối nằm trong Hoắc Anh dời tầm đôi mắt trước, nói: 

“Ta cút nhé?”

Trần Kiều vùng dậy tiễn đưa hắn.

Hắn rời cút như quỷ hình ảnh, Trần Kiều tạm dừng hoạt động lại, trong thâm tâm trăm côn trùng xúc cảm ngổn ngang.

Hoắc Anh tin tưởng nường là được rồi, tuy nhiên ham muốn trừ quăng quật đại hoạ ngầm Hạ Cẩm Vinh này, vẫn còn đấy nên phí tâm tư nguyện vọng.

.

Ngày bữa sau, Hoắc Anh thực hiện xa xôi phu tấn công xe cộ, hắn cưỡi ngựa cút thị xã không giống đón u ruột Trần Kiều.

Khi cút Hoắc Anh ko tu trà, bên trên đàng đón người vẹn tuyền quay trở lại, lão phu nhân thực sự mệt rũ rời, ham muốn cho tới quán trà nghỉ dưỡng một ít.

Hoắc Anh cũng gọi trà, như không tồn tại việc gì nuốt nhập bụng, coi như tu, tuy nhiên thiệt đi ra lại xối trà vào trong túi rượu cất giấu nhập ống tay áo.

Uống trà kết thúc, quý khách nối tiếp lên đàng, cút ngoài ko xa xôi quán trà, ven đàng nhì mặt mày đùng một cái sở hữu mươi bao nhiêu khoác loại đen thui tủ mặt mày nhảy đi ra, cướp chi phí hành hung.

Lão phu nhân hãi cho tới nấc liên tiếp thét chói tai, Hoắc Anh thực hiện xa xôi phu bảo đảm lão phu nhân. Hắn đoạt lấy phụt ngựa của xa xôi phu nhảy xuống ngựa. Người nam nhi áo đen thui múa đao rộng lớn ùn ùn kép cho tới, chỉ đả kích song người mẫu chân dài của Hoắc Anh. Hoắc Anh nhanh chóng nhẹn tránh mặt. Một người áo xám xuyên qua quýt người áo đen thui, body như dông, điểm này phụt ngựa trải qua, hoặc là quất lên sống lưng người áo đen thui, hoặc là quất cất cánh người áo đen thui nỗ lực đao rộng lớn, hoặc là siết cổ người áo đen thui cho tới ngất xỉu.

Đánh nhau ko cho tới tía mươi phút, mươi bao nhiêu người áo đen thui kêu thảm phía trên mặt mày khu đất, ham muốn chạy trốn cũng trốn ko bay.

Dẫm lên ngực một người, Hoắc Anh cúi người xốc khăn tủ mặt mày của những người áo đen thui lên, là một trong những khuôn mặt mày kỳ lạ hoắc.

“Công phu của những ngươi ko nên là cướp ven đàng. Nói, ai phái những ngươi tới?” 

Hoắc Anh rét giọng thẩm vấn.

Người áo đen thui trừng đôi mắt ko Chịu trình bày.

Chân Hoắc Anh hung hăng nghiến một chiếc.

Người áo đen thui hô nhức một giờ, kêu rên nói: “Ta trình bày tớ trình bày, là, là phu nhân, là Hạ phu nhân! Cầu Đại công tử bỏ dở cho tới tất cả chúng ta, tất cả chúng ta cũng chính là phụng mệnh thao tác, nhập mái ấm bên trên sở hữu già nua bên dưới sở hữu trẻ em, oan sở hữu đầu nợ sở hữu công ty, tất cả chúng ta chỉ ham muốn dò thám cơm trắng ăn, cầu đại công tử ân xá cho tới tất cả chúng ta đi!”

Trong lòng Hoắc Anh cười cợt rét, nếu như người áo đen thui tâm sự thương hiệu Hạ Cẩm Vinh thì hắn tiếp tục không tin Trần Kiều. Bây giờ người áo đen thui hạ nhục Trần Kiều, mới nhất tương tự là Hạ Cẩm Vinh thực hiện.

Trên xe cộ ngựa sở hữu thừng thừng, Hoắc Anh trói mươi bao nhiêu người áo đen thui lại ném cho tới ven đàng, phân phó xa xôi phu nói: 

“Ngươi fake lão phu nhân về trở thành, trước tiên chớ nhằm lộ chuyện này đi ra, mời mọc nhị gia tiếp đây, tớ ở trên đây ngóng hắn.”

Xa phu mặt mày bị đe White mặt mày, chạy nhanh chóng cho tới kéo lão phu nhân chạy cút.

Xe ngựa phi nhanh chóng, sau khoản thời gian quay về Hạ gia, xa xôi phu nhanh chóng chân cho tới dò thám Hạ Cẩm Vinh.

Sau khi Hạ Cẩm Vinh nghe tin tưởng ngay lập tức nhíu ngươi, cưỡi ngựa cho tới bắt gặp Hoắc Anh.

Xa xa xôi tiếp tục trông thấy người áo đen thui bị trói trở thành một vòng xung quanh cây đại thụ, Hạ Cẩm Vinh lặng lẽ mắng một giờ truất phế vật. Sau cơ tầm đôi mắt hắn rơi xuống Hoắc Anh đang được ngồi bên trên khu đất, phụ thuộc vào cây đại thụ sát bên ngủ gật.

Hạ Cẩm Vinh xuống ngựa cút nhanh chóng cho tới khu vực Hoắc Anh, cao giọng hỏi: 

“Hoắc Anh, chuyện gì đang được xẩy ra vậy?”

Hoắc Anh nhắm đôi mắt lại, ko động đậy tí này.

Người áo đen thui hàng đầu nhỏ giọng mật báo với Hạ Cẩm Vinh: “Nhị gia, hắn trói tất cả chúng ta ko lâu ngay lập tức ngủ mất mặt, chắc chắn rằng dung dịch đẩy mạnh công hiệu!”

Hạ Cẩm Vinh coi Hoắc Anh, nhíu ngươi quát tháo người áo đen thui kia: 

“Ngươi nhận tớ ta? Nếu nhìn thấy, tại vì sao dám cướp Hạ gia bọn chúng ta?”

Người áo đen thui choáng ngợp, vừa vặn ham muốn thì thầm tiếp lại lưu ý cho tới ánh nhìn Hạ Cẩm Vinh, người áo đen thui mới nhất lanh lợi ngậm mồm lại.

Hạ Cẩm Vinh tiếp cận sát bên Hoắc Anh, khom sống lưng kêu một giờ.

Hoắc Anh vẫn bất động đậy.

Hạ Cẩm Vinh đẩy hắn, tuy nhiên Hoắc Anh lại nghiêng người té xuống, vẻ khiếm nhã phía trên khu đất, ngủ như bị tiêu diệt.

Người áo đen thui hàng đầu lại ko nhịn được, xúi giục:

“Nhị gia còn trông mong gì nữa? Chúng tớ một đao kết liễu hắn, nâng phiền!”

Trong đôi mắt Hạ Cẩm Vinh lóe lên độ sáng.

Hắn ham muốn mạng của Hoắc Anh rộng lớn bất kì ai không giống. Nếu lúc này hắn động thủ, hoàn toàn có thể đẩy tội danh bên trên đầu đám kẻ cướp áo đen thui. Lúc về hắn nói đến việc chậm trễ một bước, sau khoản thời gian đám người áo đen thui bay thân mật tiếp tục giết thịt Hoắc Anh rồi quăng quật trốn mất mặt dạng. Còn Hoắc Anh là bị Trần Kiều điều cút, người không giống nghi ngại kỵ cũng tiếp tục nghi ngại kỵ Trần Kiều.

Hạ Cẩm Vinh coi chằm chằm Hoắc Anh, tay chậm trễ rãi chuyến cho tới hông, điểm cất giấu con cái dao găm của hắn.

Nhưng thời điểm này, Hoắc Anh đùng một cái lúc lắc lúc lắc, như sở hữu đồ vật gi trườn lên hắn cổ, hắn nhắm đôi mắt cau ngươi, giơ tay vệ sinh cổ.

Hạ Cẩm Vinh ngay tức khắc thu tay lại.

“Hoắc Anh?” 

Nhìn hắn lại ham muốn ngủ, Hạ Cẩm Vinh lại gọi đợt tiếp nhữa.

Hoắc Anh nhíu ngươi, rốt cuộc cũng banh đôi mắt.

Trong lòng Hạ Cẩm Vinh tuyệt vọng, ngoài mồm lại cười cợt, lo ngại nói: “Cuối nằm trong cũng tỉnh, tớ còn tưởng ngươi xẩy ra chuyện gì.”

Nói kết thúc, Hạ Cẩm Vinh tự động bản thân nâng Hoắc Anh lên.

Cả người Hoắc Anh không tồn tại mức độ, lung lắc ko thể ko phụ thuộc vào cây.

“Trong trà của tớ bị người tớ thả loại.” 

Hoắc Anh coi chằm chằm những người dân áo đen thui cơ trình bày, “Nhị gia, chúng ta là kẻ phu nhân sai cho tới giết hại tớ, ngươi trình bày nên làm những gì lúc này.”

Vừa dứt lời nói, group người áo đen thui lại cầu van lơn đợt tiếp nhữa.

Hạ Cẩm Vinh xoa trán, cút xung quanh, đi ra vẻ cực kỳ khó khăn thể hiện ra quyết định.

Hoắc Anh vẫn luôn luôn coi hắn.

Hạ Cẩm Vinh cút rất mất thời gian, chợt thở dài: 

“Hoắc Anh, việc này nhằm ngươi nên uất ức rồi, đơn giản nếu như ngươi fake chúng ta cho tới quan nha thực hiện rộng lớn chuyện, mặt mày mũi của Hạ gia tất cả chúng ta tiếp tục mất mặt không còn. Lẫm ca nhi còn nhỏ, nếu như phu nhân xẩy ra chuyện, Lẫm ca nhi… Hoắc Anh à, nhập mái ấm hòa thuận thì từng sự tiện lợi, hay những thế này nhé, tất cả chúng ta coi như việc này ko xẩy ra, khi về tớ tiếp tục thì thầm với phu nhân, răn đe nường một trận, sau đây chắc chắn là không đủ can đảm tái ngắt phạm.”

Hoắc Anh mím chặt môi.

Hạ Cẩm Vinh vạn bất đắc dĩ nói: 

“Hoắc Anh, không tồn tại Lẫm ca nhi, ko cần thiết ngươi trình bày tớ cũng sẽ không còn dung túng cho tới độc phụ này, nhưng…”

Hoắc Anh tiếp tục hiểu, xoay đầu nói: “Nhị gia là trưởng bối, tớ đều nghe theo dõi ngài.”

Xem thêm: đối tượng tôi công lược đều là người trọng sinh

Tuy trình bày vì vậy, tuy nhiên bên trên mặt mày người thanh niên trẻ em tuổi hạc lại tràn ngập sự không đành lòng.

Hạ Cẩm Vinh banh mồm ham muốn trình bày tiếp, Hoắc Anh đùng một cái nhấc chân rời cút, bóng dáng thon dài ngạo.

lust@veland