truyện về bên anh

Truyện nằm trong tác giả:

  • Tôi Nghe Nói, Cô Sẽ Là Người Mang Thai Hộ

  • Phi Tổng

  • Sủng Ái Đặc Quyền Dành Cho Em

  • Mami, Người Đừng Bỏ Trốn

  • Về Mé Anh

  • Xem tăng...

"Quân, bà xã cậu khó khăn sinh, mau cho tới cơ sở y tế đi"

Bạn đang xem: truyện về bên anh

"Tôi bận"

"Mẹ nó, bà xã cậu đấy ko cần bà xã tôi"

"Cậu là bác bỏ sĩ sản khoa, tự động xử lý đi"

Tùng Quân rét mướt giọng đáp, đoạn ngay tắp lự húi máy ném chiếc Smartphone xuống bàn, kế tiếp coi phù hợp đồng, chẳng mảy may đoái hoài cho tới bạn tri kỷ là bác bỏ sĩ một vừa hai phải gọi cho tới.

Đến cả bà xã đang được khó khăn sinh, ở chật vật nhập viện nhưng mà anh tao chả quan hoài ư? Đúng là thằng ck, đốn mạt, tệ hại.

Tại căn bệnh viện

"Bác sĩ Cố, lúc này cần làm thế nào ạ"

"Trời ơi, Tùng Quân, kiên cố kiếp trước là tôi vướng nợ cậu"

Cố Thành tức tức giận, siết chặt chiếc Smartphone lẩm nhẩm nguyền rủa. Cố Thành ngước nhìn phái đẹp nó tá đang được gấp rút, điềm đạm nói

"Tiêm dung dịch rời đau tới Mộc Miên, rồi tổ chức sinh mổ"

"Nhưng...tuy nhiên không tồn tại người thân kí..."

"Chuyện ê tôi tiếp tục toan tính, cô mau sẵn sàng đi"

Nữ nó tá nghe đoạn gật đầu dạ nhanh gọn lẹ tách chuồn, Cố Thành xoa nhì thái dương bất lực thở nhiều năm ngán ngẩm

Mộc Miên tía u thất lạc sớm, u ck chuồn du ngoạn ko về kịp, còn chồng? Chết tiệt, nhắc tới Cố Thành chỉ mong muốn giết mổ bị tiêu diệt cậu tao thôi.

Mộc Miên và Tùng Quân kết duyên được 3 năm, đấy là nhỏ nhắn đầu của tất cả nhì, toàn bộ nhờ u ck quăng quật dung dịch, còn nếu như không, cả đời Mộc Miên cũng không thể đem con cái nằm trong anh. Vì sao ư? Vì Quân ko khi nào yêu thương Mộc Miên, hôn nhân gia đình ko niềm hạnh phúc, anh ko coi cô là vợ

Tùng Quân kết duyên là vì bị nghiền, u anh lấy chết choc nhằm uy hiếp, không còn cơ hội Quân đành miễn chống gật đầu.

Xem thêm: non nối non xanh

(...)

Mộc Miên trải qua quýt bao nhiêu giờ đau nhức thấu xương, tự khó khăn sinh, sau cuối cần phẫu thuật, vượt lên cạn sinh con cái thành công xuất sắc, một nhỏ nhắn trai kháu khỉnh khỉnh.

Ra ngoài chống phẫu thuật, Mộc Miên thiếp chuồn, khi tỉnh dậy ở bên cạnh là bác bỏ sĩ Cố, Mộc Miên nhìn xung xung quanh vẫn ko thấy Tùng Quân đâu?

"Mộc Miên? Em tỉnh rồi à"

"Cố...Cố Thành, con trẻ đâu"

"Bé đang rất được nó tá che chở, lát nữa tiếp tục bế lịch sự cho tới em"

Mộc Miên nghe đoạn gật gật ko rằng gì nữa, khuôn mặt đem chút buồn buồn phiền, kiên cố có lẽ rằng chuồn sinh không tồn tại người thân, ck ở bên cạnh thực hiện Mộc Miên tủi thân

Cố Thành ấn định phanh tiếng yên ủi, đùng một cái phía ngoài Tùng Quân đẩy cửa ngõ phi vào, một vừa hai phải thấy Quân, Mộc Miên cong môi mỉm cười cợt nhẹ nhõm. Cố Thành thấy thế gãi đầu, à ừ đựng giọng.

"Cậu Chịu cho tới rồi à? Vậy ở lại che chở Mộc Miên nhé, bản thân chuồn trước"

Cố Thành tảo sống lưng sải chân tách ngoài, sau khoản thời gian bác bỏ sĩ Cố chuồn khuất, Mộc Miên gắng gượng gạo ngồi dậy sung sướng khẽ giọng.

"Chồng, con cái đang được ở..."

"Tôi ko cho tới nhằm bắt gặp con"

Chưa nhằm Mộc Miên rằng không còn, Tùng Quân vẫn tất tả chen ngang, lời nói của anh ấy khiến cho tim gan góc cô nhức nhói

Mộc Miên cười cợt trừ, tĩnh lặng, Tùng Quân chậm rãi rãi di chuyển ném lên nệm một tờ giấy má, Mộc Miên ngước mặt mày, nhẹ nhõm giọng hỏi

"Đây là gì vậy chồng?"

Xem thêm: nữ phụ bình tĩnh chút

"Đơn ly hít, kí đi"

"Cô...cô ấy vẫn quay trở lại rồi sao"

"Ừ"