truyện mê vợ quên lối về chương 96

Từ chương này bản thân up bạn dạng dịch mới nhất với nội dung tương tự động chỉ không giống thương hiệu nhân vật:

Lâm Tử Lạp -> Lâm Tân Ngôn

Bạn đang xem: truyện mê vợ quên lối về chương 96

Tổng Triển Bạch ->Tông Cảnh Hạo

Lâm Viên Trung - > Lâm Quốc An

Trang Kha Nguyệt -> Trang Tử Khâm

---

Vu Đậu Đậu coi Lâm Tân Ngôn đang được đứng ở mặt mày hành lang cửa số một chiếc rồi mới nhất phát biểu, “Chúng tao với công cộng một quân thù.”

“….”

Quan Kình càng cảm nhận thấy thú vị rộng lớn, anh tao khom người xuống dựa sát vô người Vu Đậu Đậu, “Cậu phát biểu mang lại tôi nghe test coi.”

Tông Cảnh Hạo đang được coi tay của Lâm Tân Ngôn thực hiện đồ vật nghịch ngợm thì vẫn cúi đầu như cũ, đơn giản mặc nghe thấy Vu Đậu Đậu phát biểu cậu tao và Lâm Tân Ngôn với và một quân thù thì lông nheo của anh ấy tương đối động che một vài ba cái.

Ngón tay cái của anh ấy khi khi lại vuốt nhè nhẹ nhàng xuống mu bàn tay của cô ấy.

Chuyện này phát biểu ko phức tạp thìa là ko phức tạp, phát biểu phức tạp thìa là phức tạp, phát biểu một nhị câu thì cũng ko phân tích được.

Vu Đậu Đậu nghĩ về một khi, “Tôi phát biểu từ trên đầu vậy, chuyến trước tiên họp mặt với cô Lâm là vì tôi ham muốn mách bảo thực hiện ăn với cô ấy, Lúc cô ấy bắt gặp mặt mày tôi thì với phản xạ rất rộng lớn, nhịn nhường như thể thân quen biết tôi, tuy nhiên tôi ko hề thân quen biết cô ấy…”

Vu Đậu Đậu kể lại một lượt quy trình cậu tao và Lâm Tân Ngôn gặp gỡ nhau, “Anh tôi bị tiêu diệt vô 6 năm trước đó, trước lúc bị tiêu diệt bị người tao mua sắm chuộc xe cộ sản phẩm cố ý đâm bị tiêu diệt, sau thời điểm đâm còn nghi trang trở nên trường hợp hi hữu ngoài ý muốn—” Nói cho tới phía trên, cậu tao liếc mắt lên coi Lâm Tân Ngôn, “Cô Lâm là kẻ khi ê bị đâm trúng, mệnh cô ấy rộng lớn, lái xe xe taxi ê bị tiêu diệt rồi, cô Lâm bị thương nặng nề.”

Ngón tay Lâm Tân Ngôn tương đối cuộn chặt lại, trong tâm bàn tay cô toát rời khỏi một tờ những giọt mồ hôi rét, điều phát biểu của Vu Đậu Đậu đang được xé rách nát nỗi thống khổ tuy nhiên cô nên chịu đựng năm ê.

Sau sườn lưng cô bị một miếng vỡ đâm vô vào thịt, địa điểm của miếng vỡ này còn ở ở vị trí đốt xương sống cụt, nếu mà ko thực hiện phẫu thuật thì nó sẽ bị chèn vô thần kinh trung ương khiến cho cô bị bại liệt ko thể đi đi lại lại được, tuy nhiên nếu như thực hiện phẫu thuật thì nên tiêm dung dịch gây mê, cô là phụ phái đẹp với bầu thì ko thể tiêm dung dịch ê.

Nếu như tiêm dung dịch ê thì tiếp tục tác động cho tới đứa bé bỏng vô bụng.

Cô vừa vặn ham muốn lưu giữ lấy con cái vừa vặn không thích nửa đời sau nên sinh sống trêи xe cộ lăn lóc.

Hơn nữa, cô cũng ko thể bị bại liệt được, nếu mà sinh con cái rời khỏi thì có lẽ ai tiếp tục che chở mang lại chúng?

Trang Tử Khâm già nua cút thì có lẽ ai tiếp tục che chở mang lại bà?

Cô ko thể bị bại liệt.

Cũng ko thể vứt con cái cút, cô vốn liếng dĩ dường như không nỡ vứt con cái cút, sau thời điểm biết bản thân có thai song thì cô càng ko nỡ vứt bọn chúng.

Khi bọn bọn chúng tạo hình ở vô bụng cô thì bọn bọn chúng đang được với công cộng mạch máu và như xương với thịt với cô

Cô còn thì bọn bọn chúng sẽ vẫn.

Cô vô cùng sẽ không còn kể từ vứt bọn chúng.

Cuối nằm trong, cô chỉ rất có thể lựa lựa chọn phẫu thuật tuy nhiên ko tiêm dung dịch ê.

Nỗi nhức hạn chế thịt khiến cho cô đến tới tận giờ đây nghĩ về lại vẫn cảm nhận thấy toàn thân thiết ngứa ran, tựa như cô lại đang tiếp tục trải tương hỗ nỗi nhức tuy nhiên trong cả nỗi nhức xé tim xé phổi cũng ko đầy đủ nhằm tưởng tượng rời khỏi nó.

Cô đau tới mức ham muốn ngất cút, tuy nhiên phụ phái đẹp có thai thì ko thể ngất, cô còn nên lưu giữ tươi tắn, nếu như không tiếp tục bất lợi mang lại đứa bé bỏng vô bụng.

Những người sinh phẫu thuật đều đã biết, nếu như gây mê thì cũng đơn giản gây mê nửa người còn tâm trí thì trọn vẹn tươi tắn.

So với việc cô nên lưu giữ tươi tắn cũng là 1 đạo lý.

Cô không thích nghĩ về cho tới nó, cô ham muốn quên nó cút, tuy nhiên những thống khổ này vẫn ẩn ỉm vô kí ức của cô ấy, vốn liếng dĩ ko thể xoá vứt được.

Một Lúc với người nói đến nó thì cô tiếp tục lưu giữ rõ rệt lại được.

Giống như thời điểm này, rõ rệt là chuyện đang được xẩy ra rồi, hơn thế nữa còn xẩy ra được 6 năm năm rồi, tuy nhiên cái cảm hứng nhức nhối không dễ chịu này vẫn ùa cho tới từng lần một, tựa như cơn nước nước của sông Tiền Đường từng lần một ập vô người cô.

Cô đùng một cái tóm chặt nhị tay lại.

Tông Cảnh Hạo rõ rệt cảm biến được sự không giống thông thường của cô ấy, anh liếc mắt lên thì bắt gặp tóc ở mặt mày tai cô đang được ướt sũng những giọt mồ hôi, cô đang được mệt mỏi và hãi hãi.

Giống như thể bị một loại hồi ức kinh sợ nào là ê quấn lấy khiến cho cô cảm nhận thấy hãi hãi.

Anh đem tay kéo cô vô lòng, lòng bàn tay dày rộng lớn vuốt ve sầu sinh sống sườn lưng của cô ấy, “Đừng hãi.”

Lâm Tân Ngôn nhắm đôi mắt lại, cô vùi mặt mày vô vào ngực anh.

Hơi thở của anh ấy, lồng ngực rắn Chắn chắn của anh ấy nhịn nhường như rất có thể vuốt ve trái khoáy tim người không giống, Lâm Tân Ngôn từ từ điềm tĩnh lại.

Lần trước tiên cô lòi ra vẻ yêu thương đuối vì vậy ở trước mặt mày anh.

Tâm tư của Tông Cảnh Hạo tương đối rung rinh động, anh ôm cô chặt rộng lớn, môi anh áp vô tóc ở trêи đỉnh đầu cô.

“Bởi vì thế người sợ hãi anh tôi và mua sắm chuộc anh tôi đâm cô Lâm là và một người, cho nên vì thế tất cả chúng ta với công cộng quân thù cùng nhau, thời điểm ngày hôm nay tất cả chúng ta đạt được sự liên minh thì đương nhiên được xem là mối quan hệ liên minh, tôi và cô Lâm cũng mới chỉ gặp gỡ nhau với phụ thân chuyến, chuyến này cô Lâm ham muốn sắm xe, cô ấy mới nhất về bên nước nên lạ lẫm đàng mang lại lắm, hãy làm cho thực hiện lái xe mang lại cô ấy, chỉ mất vì vậy thôi.”

Quan Kình vuốt vuốt mũi, anh tao liếc Tông Cảnh Hạo một chiếc.

Lúc này Tông Cảnh Hạo đang được coi Lâm Tân Ngôn, vốn liếng dĩ ko hề coi anh tao.

Anh tao lặng lẽ thở phào một tương đối, chất vấn, “Hai người biết người này đó là ai không?”

Xem thêm: vừa vào hào môn ra không được

Vu Đậu Dậu trở nên thực gật đầu, “Biết, là 1 người phụ phái đẹp ngôi nhà chúng ta Hà, cô tao với một ít thân thiết phận, Cửa Hàng chúng tôi ham muốn lật lại vụ án cũng ko đơn giản gì.”

Nhà chúng ta Hà?

Quan Kình ɭϊếʍ môi, “Là ngôi nhà chúng ta Hà với tập đoàn lớn tiên phong hàng đầu sao?”

Vu Đậu Đậu gật đầu, “Hà Thuỵ Lâm.”

Nghe Lâm Tân Ngôn phát biểu là kẻ ngôi nhà chúng ta Hà thì Vu Đậu Đậu đang được phiên phiến hiểu rằng là ai rồi.

Nhà chúng ta Hà với nhị người đàn ông, bao nhiêu năm trước đó thám thính lại đứa đàn bà bị thất lạc, khi ê khá là náo động.

Trong chống đùng một cái tĩnh lặng xuống.

Chỉ nổi tiếng tương đối thở nhè nhẹ nhàng.

Vu Đậu Đậu liếc trộm Quan Kình, chất vấn khẽ, “Tại sao anh ấy lại tấn công tôi?”

Quan Kình, “…”

Chuyện này còn ko nên là vì cậu tao, ko nên là vì cậu tao ham muốn coi chuyện mỉm cười của Tông Cảnh Hạo cho nên vì thế tự nhiên thực hiện rõ ràng chuyện ra làm sao đang được gửi hình ảnh mang lại anh thì Vu Đậu Đậu tiếp tục không trở nên tấn công.

Chỉ với điều Vu Đậu Đậu là đồ vật ngốc sao?

Còn ko coi rời khỏi, anh đang được ghen ghét.

Anh ko quí người nam nhi không giống lại sát Lâm Tân Ngôn.

Nhìn biểu cảm của Quan Kình thì Vu Đậu Đậu nhịn nhường như đang được hiểu rõ.

Nhưng cậu tao bị oan tợp biết bao, đơn giản cậu dẫn Lâm Tân Ngôn cút coi xe cộ với lại việc rõ ràng sờ sờ vì vậy tuy nhiên cậu tao lại bị ăn một chiếc đấm.

Ấm ức trong tâm khiến cho cậu tao khẽ nhâm nhẩm một câu, “Có chi phí thì rất có thể bắt nạt người không giống sao?

Tông Cảnh Hạo coi như đang thư thả nhã, chuyện này sẽ không tương quan cho tới anh, tuy nhiên anh đều nghe rõ ràng từng câu tuy nhiên Vu Đậu Đậu phát biểu.

Hà Thuỵ Lâm.

“Cậu ham muốn bồi thông thường đồ vật gi.” Tông Cảnh Hạo thư thả nhạt nhẽo phát biểu.

Anh ko nên là kẻ cậy quyền cậy thế tuy nhiên bắt nạt người không giống, đơn giản anh ko quí người nam nhi khách hàng lại vượt lên trên sát Lâm Tân Ngôn.

Lâm Tân Ngôn phân phát hiện tại ko biết kể từ khi nào là tuy nhiên cô đang được ngồi trong tâm Tông Cảnh Hạo, sắc mặt mày cô tương đối đỏ gay lên, cô nhanh gọn lẹ tách ngoài lòng anh.

Cô thực hiện rời khỏi vẻ điềm tĩnh coi đồng hồ thời trang treo trêи cổ tay một chiếc, “Thời gian giảo không hề sớm nữa, tôi nên về phía trên.”

Vu Đậu Đậu cũng đứng lên theo đòi, “Nếu ko thì bồi thông thường mang lại tôi một không nhiều tiền?”

Dù sao cậu tao cũng trở thành tấn công thì cũng nên được bồi thông thường.

Hơn nữa Tông Cảnh Hạo cũng không thiếu thốn chi phí.

Cậu tao cũng ko thể uổng công bị ăn đấm chứ?

Tông Cảnh Hạo bao bọc lấy vai Lâm Tân Ngôn, “Tôi đem cô về.”

Lâm Tân Ngôn ham muốn kể từ chối, tuy nhiên Tông Cảnh Hạo lại xiết chặt vai cô rộng lớn, “Ngay cả lồng ngực tôi đã và đang mang lại cô mượn rồi, cô ham muốn qua quýt cầu rút ván sao?”

Lâm Tân Ngôn phân phát hiện tại cô trước đó chưa từng thắng anh lúc nào, cô than vãn một tương đối xong để khoác anh tuỳ ý ôm bản thân.

Khi trải qua người Vu Đậu Đậu, Tông Cảnh Hạo liếc cậu tao một chiếc, tuy nhiên cái liếc đó lại đem đẫy ý cảnh cáo, “Cô ấy là phụ phái đẹp đang được với ông chồng, cậu rời xa cô ấy một ít, ham muốn từng nào chi phí thì cứ phát biểu với Quan Kình.”

Anh phát biểu hoàn thành ngay lập tức ôm Lâm Tân Ngôn tách cút.

Ngồi vô vào xe cộ, Tông Cảnh Hạo thắt chạc an toàn và tin cậy mang lại cô.

Lâm Tân Ngôn liếc mắt xuống coi anh, “Anh ko cảm nhận thấy anh đã từng tác động cho tới cuộc sống thường ngày của tôi sao?”

Tông Cảnh Hạo, “Không cảm nhận thấy.” Anh điều lẽ sắt đá phát biểu, anh vốn liếng ko cảm nhận thấy anh với gì sai.

Lâm Tân Ngôn, “Tôi ko nên dụng cụ riêng rẽ của anh ấy, tôi với phạm vi cuộc sống thường ngày của tớ, anh vì vậy đặc biệt ko chất lượng tốt.” Lâm Tân Ngôn không thích xẩy ra chuyện như vậy này một đợt tiếp nhữa.

Tông Cảnh Hạo, “Chúng tao là phu nhân ông chồng, cô ko nên là vật riêng rẽ của tôi sao?”

Lâm Tân Ngôn, “Chúng tao ko nên là phu nhân ông chồng.”

Tông Cảnh Hạo, “Có giấy tờ đăng kí kết duyên.”

“….”

Lâm Tân Ngôn đùng một cái bị nghẹn giọng.

Xem thêm: anh đừng quyến rũ tôi

Bởi vì thế khi đầu cô ko đi làm việc sách vở, giờ đây lại trở nên nhược điểm của cô ấy.

Lâm Tân Ngôn, “Anh phát biểu với Quan Kình một câu bảo anh tao đi làm việc giấy—-“

Cô còn ko phát biểu hoàn thành thì đùng một cái bị người không giống lưu giữ lấy đầu, ngạo ngược bị anh áp xuống môi—-