rể quý trời cho chương 581

Ở hải nước ngoài, bên trên một quần đảo này cơ ko biết thương hiệu.

Lúc này còn có một ông già nua đang được ngồi xếp vị phía trên một tảng đá, nhị đôi mắt nhắm chặt lại, cỗ dạng tiếp tục nhập quyết định.

Bạn đang xem: rể quý trời cho chương 581

Sóng biển lớn đang được không ngừng nghỉ đập phía trên bờ đá ngầm bên trên bờ, từng lần bão táp biển lớn thổi lung lắc ăn mặc quần áo của ông lão, tuy nhiên song ông tớ vẫn ko hề bị thay cho thay vị yếu tố hoàn cảnh xung xung quanh, nhường nhịn như toàn bộ từng thư xung xung quanh đều ko tác động đến việc triệu tập của ông tớ.

Một hồi lâu sau với cùng 1 bóng hình cường tráng xuất hiện nay ở một khoảng cách cơ hội với ông lão ko xa cách, cỗ dạng của cậu trẻ trai này, khuôn mặt kiên nghị, khía cạnh rõ nét, vô hai con mắt sắc bén lòi ra bao nhiêu phần lạnh lẽo lùng.

Bóng dáng vẻ của anh ấy tớ trở về phía ông lão một cơ hội nhanh gọn lẹ, ko hề trị đi ra một tiếng động này, tương tự bước đi của anh ấy tớ giẫm giẫm bên trên mặt mày khu đất sẽ không còn sinh đi ra ngẫu nhiên một chấn động.

Cả người của anh ấy tớ tương tự hòa tan vô vào tiếng động của bão táp biển lớn và giờ đồng hồ sóng biển lớn, nếu mà đang được nhắm đôi mắt lại, căn phiên bản cũng ko thể này trị hiện nay được sự tồn bên trên của anh ấy tớ.

Trong thời hạn chớp đôi mắt, cậu thanh niên đã và đang phụt cho tới sau sườn lưng của ông lão, ko biết kể từ khi này vô tay của anh ấy tớ xuất hiện nay một con cái dao sắc bén, khi tiếp cận sau sườn lưng của ông lão, ko hề lưu tình tuy nhiên đâm sau sườn lưng của ông tớ.

Mắt thấy con cái dao chuẩn bị đâm vô sườn lưng của ông lão, bên trên mặt mày của những người thanh niên lòi ra một nụ cười cợt hưng phấn. Đúng thời điểm này, ông lão vẫn luôn luôn ko cựa quậy phía trên tảng đá đùng một phát cất cánh lên ko trung, thân ái thể thẳng lộn mèo bên trên ko trung, nhị ngón tay cặp lấy lưỡi của con cái dao, nhẹ dịu người sử dụng lực rắc một giờ đồng hồ, con cái dao được chế kể từ kim loại tổng hợp gãy trở thành nhị miếng.

Trong thời hạn một chiếc chớp đôi mắt, ông lão tiếp tục đứng ở trước mặt mày của những người thanh niên, nhị ngón tay cặp lấy 1/2 con cái dao sót lại đang dần kháng hứng phía trên cổ của những người thanh niên.

Người thanh niên nuốt nước miếng, từng giọt từng giọt những giọt mồ hôi rộng lớn phía trên trán lăn lóc xuống.

Một hồi lâu sau, người thanh niên tháo lui đi ra đàng sau nhị bước, cúi đầu thiệt thâm thúy với ông lão, banh mồm nói: “Sư phụ, môn đồ tiếp tục nỗ lực rất là.”

Ông lão nở nụ cười cợt, tiếng động khàn khàn banh mồm nói: “Con hoàn toàn có thể lên đường lại gần tớ mươi thước, nhờ vào tình hình thực tiễn tuy nhiên phát biểu, những người dân vô tuổi của con cái không tồn tại người này hoàn toàn có thể thực hiện đối thủ cạnh tranh của con cái. Con ở sát bên của tớ tiếp tục tía năm rồi, giờ đây cũng đang đi tới khi nên tách lên đường.”

Người thanh niên tức thì cúi người thâm thúy rộng lớn một ít, banh mồm nói: “Sư phụ, môn đồ cảm nhận thấy học tập nghệ của tôi ko tinh anh thông, nguyện ở lại mặt mày sư phụ nhằm rèn luyện thêm thắt vài ba năm nữa.”

Ông lão cười cợt nhoẻn banh mồm nói: “Những gì hoàn toàn có thể dạy dỗ tớ đều tiếp tục dạy dỗ mang lại con cái không còn rồi, không dừng lại ở đó sót lại cũng đơn thuần quỷ luyện thời hạn so với con cái tuy nhiên thôi, con cái kế tiếp ở lại sát bên của tớ cũng tiếp tục không còn tác dụng gì to hơn.”

“Vào khoảng chừng thời hạn trước, ko cần gia tộc của con cái tiếp tục phái người tiếp cận trên đây đón con cái rồi à. Đi lên đường, con cái đang đi tới ngưỡng cần xuất sư, bên trên tuyến phố sau đây cần nhờ vào chủ yếu con cái.”

Ở cơ hội quần đảo ko xa cách với cùng 1 cái máy cất cánh trực thăng đang được đậu ở cơ, với bao nhiêu người khoác trang phục đang được quan sát về phía mặt mày này.

Người thanh niên nghe thấy phát biểu như thế, cũng không đủ can đảm phát biểu đồ vật gi nữa, vấn đáp lại: “Đệ tử tuân mệnh!”

“Đi lên đường, sau khoản thời gian về bên chớ khiến cho tớ rơi rụng mặt mày là được rồi.” Ông lão phất phất tay.

“Đệ tử chắc chắn sẽ không còn khiến cho thương hiệu tuổi hạc của sư phụ cần Chịu nhục, sư phụ bảo trọng!”

Người thanh niên phát biểu hoàn thành ngay tắp lự cù người trở về phía máy cất cánh trực thăng.

“Công Tôn Thắng." Đi không được nhị bước, ông lão lại banh mồm gọi một giờ đồng hồ.

Lúc này, người thanh niên xoay đầu lại, lại cúi đầu với ông lão một đợt nữa.

“Sau lúc trở về, chớ cũng chính vì tiềm năng của tôi tuy nhiên đắc ý, vô mới con trẻ tuổi hạc con cái cũng rất được coi như thể nhân tài kiệt xuất, tuy nhiên cơ hội với tông sư vẫn tồn tại một khoảng chừng chênh chếch rất rộng. Nếu như bắt gặp tông sư, chớ ham đánh nhau, bảo đảm mạng sinh sống của tôi là cần thiết.” Ông lão banh mồm phát biểu.

“Đệ tử nài ghi nhớ!” Công Tôn Thắng ko lơ là 1 chút nào.

Đương nhiên là anh tớ thấu hiểu sự kinh xịn của tông sư, người trước đôi mắt của anh ấy tớ là bậc thầy vô giới võ học tập, là cao thủ tông sư 1 thời, Lôi Uyên Hành.

Xem thêm: trình thư ý

Lúc nãy anh tớ tiếp tục xuất không còn toàn lực với Lôi Uyên Hành ko hề tích lại một ít này, tuy nhiên vẫn bị một chiêu của Lôi Uyên Hành chế trụ lại như cũ. Nếu như Lôi Uyên Hành coi anh tớ là quân địch, chỉ kinh hồn là anh tớ đang trở thành một chiếc xác bị tiêu diệt.

Lôi Uyên Hành dặn dò hoàn thành câu này ngay tắp lự xoay người lại, ko phát biểu thêm thắt đồ vật gi nữa.

Công Tôn Thắng cũng ko bởi dự, bước thời gian nhanh trở về phía máy cất cánh trực thăng.

Không bao lâu, máy cất cánh trực thăng đựng cánh tách ngoài quần đảo ở hải nước ngoài.

Lôi Uyên Hành nhìn chằm chằm vô máy cất cánh trực thăng chậm chạp rãi mất tích trở nên một chiếc chấm đen sì nhỏ, lưỡi dao vẫn đang được cặp thân ái ngón tay của ông tớ búng mạnh ra phía bên ngoài, thẳng cắm vô vào tảng đá mà mỗi khi nãy ông tớ ngồi xếp vị ở cơ, mất tích ko thấy gì nữa.

Trên trực thăng, một người con trai khoác trang phục black color trả mang lại Công Tôn Thắng một xấp tư liệu, lên giờ đồng hồ nói: “Cậu công ty, trong vòng thời hạn tuy nhiên cậu ko xuất hiện, ông công ty tiếp tục phái cậu công ty Ninh bài trừ mái ấm chúng ta Lâm ở Kinh Đô, ko ngờ cho tới lại bị tiêu diệt vô tay của gia công ty đương thời là Lâm Thanh Diện ở trong nhà chúng ta Lâm. Ông công ty cực kỳ tức dỗi, kêu cậu công ty trước lúc về bên thì cần đem đầu của cái người Lâm Thanh Diện này về bắt gặp ông ấy.”

Công Tôn Thắng nhíu mi, banh mồm hỏi: “Thực lực của Lâm Thanh Diện này là thế nào, cái brand name phế truất vật Công Tôn Ninh này vậy và lại bị tiêu diệt phía trên tay của một thương hiệu tàn tích phản tộc à?”

“Tin tức tiên tiến nhất vừa phải mới mẻ có được, phát biểu là Lâm Thanh Diện tiếp tục tấn công bị tiêu diệt đồ dùng đệ của bậc thầy đánh nhau Quy Điền Nhất Lang.”

Công Tôn Thắng tức thì cười cợt nhạo một giờ đồng hồ, banh mồm nói: “Loại người như thể Quy Điền Nhất Lang, nếu mà tía năm vừa qua trên đây có lẽ rằng tôi còn tồn tại chút kiêng khem kị, tuy nhiên song giờ đây với mươi cái Quy Điền Nhất Lang lên đường nữa cũng ko cần là đối thủ cạnh tranh của tôi.”

“Những người thế tục ngày sao hoàn toàn có thể hiểu rằng sự uy lực của võ học tập chân chủ yếu chứ, nếu mà ko cần tía trong năm này tu luyện cùng theo với sư phụ, chỉ kinh hồn là tôi còn tưởng rằng một người tấn công nổi ngàn người là nấc cực kỳ hạn rồi. Bây giờ tâm trí lại, thiệt sự là hài hước tuy nhiên, sức khỏe chân chủ yếu làm thế nào ngừng tại phần tấn công lại một ngàn người đơn giản và giản dị như thế được.”

“Nếu như tía tiếp tục chuyển giao, vậy thì tôi thuận tay lên đường xử lý cái brand name Lâm Thanh Diện này, bài trừ những con cái loài chuột hôi rình mang lại gia tộc.”

...

Trên cái máy cất cánh kể từ TP. Hồ Chí Minh T cho tới Hồng Thành.

Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài ngồi ở địa điểm ngay sát hành lang cửa số, ở sát bên chúng ta đó là một người con trai trung niên tương đối phệ, thời điểm này đang được thì thầm với chúng ta của ông tớ lên đường phượt ở đâu là tốt nhất có thể.

“Tôi phát biểu cho những người biết nha, điểm hấp dẫn khách hàng phượt nhất ko cần là Tam Á, Hawaii, Cửu Trại Châu gì cơ đâu, tuy nhiên là 1 trong những quần đảo mang tên là hòn đảo Ánh Trăng, Hawaii tuy nhiên những người dân nghe biết đồ vật gi này cũng đều là những điểm thông thường tuy nhiên thế giới bước cho tới thôi. Đi cho tới hòn đảo Ánh Trăng này phượt đều là những người dân phú quý chân chủ yếu, chỉ lên đường phượt phía trên cơ một vòng, không tồn tại bao nhiêu trăm triệu thì căn phiên bản ko thể cho tới này được đâu.”

“Ở vô hòn đảo Ánh Trăng này không những với cảnh sắc ưu mỹ, có thể nói rằng là 1 trong những quần đảo phượt với yếu tố hoàn cảnh tốt nhất có thể ở nội địa, không dừng lại ở đó phía trên hòn đảo còn tồn tại đầy đủ những khuôn khổ vui chơi tuy nhiên những người dân ko ngờ cho tới, trên đây mới mẻ thiệt sự là đồ dùng nghịch ngợm của kẻ với chi phí, Tam Á tuy nhiên những người dân phát biểu thấp thông thường lắm.”

Mấy người chúng ta của những người con trai trung niên nghe thấy câu nói. phát biểu của những người con trai trung niên, ai nấy cũng đều lòi ra vẻ ước ao, rõ nét là người nào cũng ham muốn tiếp cận hòn đảo Ánh Trăng kể từ vô mồm của những người con trai trung niên này nhằm coi một ít.

Lâm Thanh Diện nghe người con trai trung niên kể chuyện, nghĩ về cho tới phen này Hứa Bích Hoài bình an trở về quê hương, còn Phục hồi ký ức. Nếu như nhằm ăn mừng, vậy thì anh cũng nên dẫn Hứa Bích Hoài ra phía bên ngoài đi dạo một vòng.

Với lại sau khoản thời gian kết duyên cùng theo với Hứa Bích Hoài thì nhị người chúng ta vẫn ko hưởng trọn tuần tuần trăng mật, về tình về lý, anh cũng cần đền rồng bù mang lại Hứa Bích Hoài một tuần tuần trăng mật.

Trước khi lên máy cất cánh, Lâm Thanh Diện tiếp tục phát biểu cho tới chuyện này với Hứa Bích Hoài, đương nhiên là Hứa Bích Hoài sung sướng đồng ý, xúc cảm khôn cùng sung sướng, với điều là cô cũng ko biết ham muốn tiếp cận điểm này nhằm hưởng trọn tuần tuần trăng mật.

Bây giờ nghe thấy người con trai trung niên này phát biểu cho tới hòn đảo Ánh Trăng, trong thâm tâm Lâm Thanh Diện đã và đang thể hiện ra quyết định.

Xem thêm: truyện thế bất khả đáng

Anh xoay đầu lại nhìn Hứa Bích Hoài một ít, anh hỏi: “Không vị tất cả chúng ta tiếp cận hòn đảo Ánh Trăng này hưởng trọn tuần tuần trăng mật lên đường, như vậy nào?”

Hai đôi mắt của Hứa Bích Hoài sáng sủa lên, tức thì nhẹ nhõm gật đầu.

Lời phát biểu này của anh ấy đã biết thành người con trai trung niên cơ nghe thấy, người cơ ngiêng đầu qua quýt nhìn, mỉm cười cợt nhìn Lâm Thanh Diện một ít, banh mồm nói: “Người bằng hữu, tôi răn dạy là những người dân vẫn chớ với tâm trí cơ, ở một điểm như thể hòn đảo Ánh Trăng, ko cần là điểm tuy nhiên những người dân hoàn toàn có thể cho tới.”