nhiệt luyến trí mạng

An Tống của ngày hôm nay đang được hoàn toàn có thể điềm tĩnh đương đầu với yếu tố tư tưởng của chủ yếu bản thân.

Sự thay cho thay đổi này khiến cho Dung Thận khá lý tưởng.

Bạn đang xem: nhiệt luyến trí mạng

Bọn bọn họ cũng ko nên là kẻ nhiều chuyện, thủ thỉ phiếm kết thúc, An Tống nối tiếp xem sách, còn người con trai mở ra luyện tư liệu.

Một khi sau, sự xuất hiện nay của những người đáp ứng đang được đánh tan sự bình yên tĩnh này, "Tiên sinh, đấy là bánh ngọt, nước trái khoáy cây và cafe nhưng mà anh đang được gọi."

Dung Thận đẩy bánh ngọt và nước trái khoáy cây cho tới trước mặt mũi An Tống, ngay lập tức tiện thể chũm lấy ly cafe nhấp một ngụm.

An Tống ngửi được vị ngọt ngào và lắng đọng của bánh trái khoáy cây, lại nom lịch sự phía đối lập, một vừa hai phải đúng khi nghe thấy tiếng nói ăm ắp kể từ tính của những người đàn ông: "Thỉnh phảng phất ăn chút bánh kẹo, hoàn toàn có thể kiểm soát và điều chỉnh tâm lý một cơ hội phù hợp."

"Cám ơn." An Tống chũm lấy cái nĩa nhỏ cắm vài ba miếng bánh, tiếp sau đó thực hiện động tác vực dậy, "Tôi cút thay đổi sách."

Người con trai nhằm ý thấy cuốn album dày cộp bên trên tay cô đang được lật cho tới trang ở đầu cuối.

Dung Thận khẽ gật đầu, nom bóng hình An Tống xoay người cút vô giá bán sách, liếc đôi mắt một chiếc ngay lập tức dời cút, tuy nhiên bên trên khóe môi lại hiện thị lên một nụ mỉm cười rõ rệt.

Bên này, An Tống năm đợt bảy lượt cút vòng qua loa bao nhiêu mặt hàng giá bán sách, trước lúc xuống lầu vẫn luôn nhớ ló Output đầu ra nom về phía người con trai.

Thấy anh ko nhằm ý, ngay lập tức hấp tấp vàng trở xuống sảnh bên dưới.

Chỉ qua loa bao nhiêu phút, An Tống với vẻ mặt mũi điềm tĩnh quay về bàn đơn, một vừa hai phải ngồi xuống, người con trai với ánh nhìn quan hoài hỏi: "Không tìm ra sách mong muốn phát âm sao?"

An Tống sửng oi một chút ít, quan sát về phía quyển album bị cô đem về như cũ, vô đôi mắt xẹt qua loa một tia ảo óc, "Ồ, tôi lấy khuyết điểm rồi."

Cô hấp tấp vàng tiếp cận giá bán sách lân cận, tùy ý mang ra một cuốn sách rồi lý giải một cơ hội miễn chống, "Vốn là mong muốn phát âm tính năng này."

Nhưng thiệt khó khăn hiểu, vô lối đường nét cứng rắn và trầm lặng của Dung Thận lại hiện thị lên một nụ mỉm cười dễ chịu và thoải mái, không thể là một chiếc móc môi tinh xảo nữa, nhưng mà là 1 trong những nụ mỉm cười rất rõ ràng ràng.

Đối mặt mũi với ý mỉm cười xẩy ra bất thần của những người con trai, sau khoản thời gian ngồi vô địa điểm An Tống đem chút u ám và mờ mịt, "Làm sao vậy?"

Cô tự động căn vặn liệu hành động của tớ một vừa hai phải rồi liệu có phải là kỳ kỳ lạ đến mức độ khiến cho anh nhảy mỉm cười ko.

Lúc này, người con trai nom cuốn sách vô tay An Tống, giọng điệu vui nhộn tìm hiểu xét nói: "Thật sự mong muốn phát âm cuốn sách này sao?"

An Tống cúi đầu nom, "..."

"Bách khoa toàn thư về con kiến ​​thức đem thai"

Trong một khoảnh xung khắc, cô nhường nhịn như cảm thầy được kể từ 'quê' nhưng mà Tô Quý thông thường thưa đem xúc cảm ra làm sao.

Bầu không gian mơ hồ nước lòi ra sự xấu xí hổ ko lời nói.

May mắn thay cho, sự xuất hiện nay của những người đáp ứng đang được giảm sút được sự hoảng loạn của An Tống.

"Tiểu thư, cafe của cô ý."

An Tống cảm tạ, ánh nhìn vấp nên "Bách khoa toàn thư về kỹ năng và kiến thức đem thai", ngay tức khắc xoay mặt mũi cút, ko đành lòng nom trực tiếp.

Người con trai phát hiện động tác nhỏ của cô ý, thần sắc càng trở thành ôn nhu rộng lớn, "Cố ý chạy xuống lầu, chỉ nhằm gọi cho chính bản thân mình một tách cà phê?"

Hóa đi ra, anh cái gì rồi cũng biết rồi.

An Tống đem một chút ít lúng túng gật gật đầu.

Dung Thần nhướng ngươi rậm rì, ý mỉm cười vẫn ko tách, "Có nên cũng thanh toán giao dịch luôn luôn rồi?"

Có lẽ, phía trên mới nhất là trọng tâm của cô ý ấy.

Cô gái nhỏ nom qua loa đem chút thánh thiện lành lặn, bên trên thực tiễn, phương pháp đối nhân xử vậy cho nên đem nằm trong với việc thạo nắm vững đều tuyệt vời đem mực.

An Tống lặng lẽ ỉm quyển "Bách khoa toàn thư về kỹ năng và kiến thức đem thai" bên dưới bàn, kiểm soát và điều chỉnh chất lượng xúc cảm rồi mới nhất giải thích: "Không thể từng đợt họp mặt đều nhằm anh trả chi phí được, đợt này là quy tắc nhã nhặn tương hỗ."

Cô tin cẩn rằng phụ thuộc tư thế lịch thiệp của chưng sĩ Dung, có lẽ rằng ko cần thiết cô nên thực hiện cái cơ hội thay đổi khách hàng trở thành công ty như này. Nhưng được anh ấy chung ý và hỗ trợ thật nhiều vô trong cả quy trình chữa trị, An Tống trong tâm vẫn luôn luôn cảm kích, khó khăn tách ngoài mong muốn thực hiện điều gì ê nhằm thổ lộ tình thân của tớ.

Người con trai nom vóc dáng câu chấp nhưng mà tráng lệ và trang nghiêm của cô ý, lòng đôi mắt dừng tụ ý mỉm cười, "Sau này sẽ không cần thiết khách hàng khí với tôi vì vậy, cút thay đổi một cuốn sách không giống hoàn toàn có thể phát âm được cút."

Xem thêm: nguyệt quang cầm chắc kịch bản be

An Tống thì thầm thở phào thoải mái, toàn bộ xúc cảm Lúc ở nằm trong chưng sĩ Dung đều tự do dễ chịu và thoải mái như bão xuân.

.....

Hai giờ sau, An Tống chú ý xem sách, trọn vẹn đắm chìm vô vào đại dương chữ.

Còn người con trai cỗ dạng thảnh thơi nhã chũm ly, khoan thai thản nhiên để ý động tác lật trang của An Tống.

Trung bình nên tổn thất tứ hoặc năm giây nhằm lật lịch sự trang tiếp sau nối tiếp phát âm, trạng thái của cô ý vô cùng thường xuyên chú, không phải như tiếp tục đơn giản dễ dàng bị tổn thất triệu tập.

Vốn dĩ, Dung Thận ko nhằm ý cho tới vận tốc xem sách của cô ý, tuy nhiên cái bàn tròn trặn vô cùng nhỏ, bọn họ lại ngồi đối lập nhau, nên cho dù chỉ là 1 trong những động đậy nhỏ nhất cũng hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng bắt được.

Lúc này, người con trai ko ngoài ghi nhớ lại ngày ê ở tòa nhà mộc, vận tốc lật sách của An Tống nhường nhịn như cũng khá thời gian nhanh, khi ê anh chỉ nhận định rằng cô tùy ý liếc qua, và lại bỏ lỡ cụ thể này.

Mười loại vô nháy mắt?

Đôi đôi mắt thâm thúy thẳm của Dung Thận lặng lẽ hiện thị lên ăm ắp vẻ hào hứng.

Lại qua loa mươi phút nữa, An Tống cong ngón trỏ dụi dụi đôi mắt, một vừa hai phải nâng đôi mắt ngay lập tức phát hiện ánh nhìn ăm ắp sự thăm hỏi tìm hiểu của những người con trai.

"Anh bận kết thúc rồi?"

An Tống nhanh gọn nom lướt qua loa luyện tư liệu và cây viết máy bên trên bàn, ngay lập tức tiếp sau đó đóng góp sách lại, vẻ ngồi trang nghiêm đợi nằm trong anh thủ thỉ.

Dung Thần quan sát về cuốn sách nước ngoài văn, không tồn tại chủ tâm nói: "Thích xem sách là 1 trong những thói quen thuộc chất lượng, tuy nhiên vận tốc xem sách vượt lên trên thời gian nhanh, rất giản đơn nhưng mà cưỡi ngựa coi hoa*."

*Cưỡi ngựa coi hoa: ý của lão Cửu đó là coi sơ qua loa ko năm bắt được kỹ lưỡng. Nó là 1 trong những quy tắc ẩn dụ mang đến việc thực hiện tất cả một cơ hội nông cạn và ko thâm thúy sắc

"Cũng ko thời gian nhanh lắm, đơn giản vận tốc thông thường thôi." An Tống chỉ kinh sợ chưng sĩ Dung suy nghĩ cô chỉ đang được vờ vịt xem sách, một phía thưa một phía chũm sách trả mang đến anh, "Nếu ko tin cẩn, anh hoàn toàn có thể đánh giá tôi. "

Sự trực tiếp thắng vào cụ thể từng nội dung, được thể hiện nay một cơ hội cụ thể nhất bên trên quả đât của An Tống.

Người con trai không tồn tại doạng tay đi ra, ngược lại đi ra hiệu mang đến cô bịa sách xuống vị ánh nhìn dịu dàng êm ả, "Kiểm tra thì ko cần thiết, chỉ việc phát âm rồi luôn nhớ là được."

"Trí ghi nhớ của tôi rất hay, sẽ không còn quên." An Tống vẫn kiên trì lý giải từng câu.

Cô ko nên là đang được phô trương với ghi nhớ của tớ, chỉ đơn giản và giản dị không thích chưng sĩ hiểu nhầm cô ấy là 1 trong những người không có tác dụng.

Nó như thể là cái cơ hội nhưng mà một học viên đang được khẳng định với nghề giáo rằng bạn dạng thân thiện yêu thương quí việc tiếp thu kiến thức cho tới nhượng bộ này.

Dung Thận nom vẻ mặt mũi khôn cùng tráng lệ và trang nghiêm của cô ý, khan hiếm đem thưa đùa một câu, "Có cần thiết tôi biểu dương bao nhiêu câu không?"

An Tống chớp chớp đôi mắt, nhỏ giọng cự tuyệt: "Như vậy ko cần thiết."

Người con trai không tồn tại tiếp lời nói, nhưng mà chính thức nom cô ăm ắp hào hứng.

Hai gò má lòi ra qua loa mái đầu lâu năm là 1 trong những khuôn mặt mũi trái khoáy xoan vô cùng hình tượng, với những lối đường nét bằng vận, mềm mượt, đôi mắt hạnh đen thui nhánh phía bên dưới song lông ngươi như 1 đường nét điểm nhấn, xinh đẹp nhất và lôi kéo.

Đặc biệt với việc can thiệp của liệu pháp tư vấn, vô hai con mắt của cô nàng nhỏ đang được đem sắc tố tươi tỉnh rất là nhiều, hiện trạng xúc cảm càng tăng đa dạng và phong phú và tràn trề mức độ sinh sống hơn trước đây.

Một cô nàng đem cơ hội đối xử chất lượng, luôn luôn làm rõ ranh giới của việc hòa thích hợp vì vậy, trái khoáy thực không nhiều thấy.

.....

Càng về tối, số lượng người vô tủ sách ngày càng tấp nập.

Dung Thận đúng khi trả An Tống tách cút, lên xe pháo, tiếng nói thuần phác của những người con trai cũng theo gót này mà vang lên, "Gần phía trên ngoài trừ việc làm, còn tồn tại bố trí này không giống không?"

"Không đem." An Tống nhẹ nhàng giọng đáp: "Phần rộng lớn thời hạn đều ở trong nhà."

Không biết người con trai kể từ đâu mang ra một cái tay tóm được làm bằng gỗ đàn hương thơm, nhằm vô lòng bàn tay xoa xoa vài ba đợt, "Nếu như không tồn tại việc cần thiết, vậy nhằm Trình Phong đón cô vô loại sáu tuần này, thêm 1 đợt tiêu thụ điều trị."

Xem thêm: rung động thêm lần nữa

An Tống ko chút suy nghĩ ngợi gật đầu, "Được."

Cô thưa kết thúc lại hỏi: "Từ ni về sau đều nhì đợt một tuần?"

Người con trai câu lên môi mỏng tanh, ngũ quan tiền anh tuấn rõ rệt cũng dịu dàng êm ả lên vài ba phần, "Tạm thời tuần này. Tuần sau tôi ra phía bên ngoài ko ở Hương Giang, đem việc gì thì gọi Smartphone."