người trong mộng xuân khuê truyện full

Sở Ngọc ở vô tuyết quá lâu, nhì chân bị tổn hại vì thế giá bán rét, mạch máu ko thông nên cả ngày đông ko đi đi lại lại được. Mấy vị đại phu đều trình bày ko thể trị ngoài tức thì. Nếu không tồn tại Quan Thương Hải kịp lúc xua cho tới đem nường về, thì có lẽ rằng nhì chân nường nên trọn vẹn truất phế quăng quật.

Vì vậy, Sở Ngọc nên nghỉ dưỡng chăm sóc căn bệnh vô vài ba mon. Để gom nường dịch rời, Hoàn Viễn sai người thực hiện mang lại nường một con xe lăn lộn.

Bạn đang xem: người trong mộng xuân khuê truyện full

Sở Ngọc ko chuồn Nam triều cũng chẳng trở lại Bắc triều. Nói đúng ra, xuyên suốt ngày đông, nường không ngừng nghỉ dò la dò la. Tìm dò la tử thi Dung Chỉ.

Từ đầu chí cuối, nường vẫn ko tin yêu Dung Chỉ tiếp tục bị tiêu diệt.

Có lẽ phiên này, hắn lại giở trò đùa bỡn, tiến hành thủ đoạn gì bại liệt.

Hắn luôn luôn trực tiếp lừa lật người, thậm chí là trong cả nường.

Từ ngày bại liệt thân mật vùng núi tuyết, Sở Ngọc liên tiếp tự động nhủ với phiên bản thân mật như thế.

Theo phía chảy dòng sông, nường trở về phía hạ mối cung cấp dò la dò la, tiếp cận đâu thì ngủ tạm thời lại ở bại liệt. Chẳng những dọc từ dòng sông, tuy nhiên toàn cỗ điểm xung xung quanh nường cũng ko đào thải. Sống nên thấy người, bị tiêu diệt nên thấy xác. Trừ phi phát hiện ra tử thi hắn, thì phiên này nường vô cùng tiếp tục không trở nên giắt lừa.

Để rời nhận lầm, mỗi lúc nhìn thấy một tử thi, Sở Ngọc lại đích thân mật đánh giá xác nhận. Chỉ mong muốn dò la một Dung Chỉ, tuy nhiên trong quy trình lại nhìn thấy cho tới bao nhiêu chục xác bị tiêu diệt.

Chết vì thế đói, vì thế căn bệnh, vì thế rét mướt, vì thế thảm họa cuộc chiến tranh thường hay bị ăn cướp giết mổ bị tiêu diệt, đầy đủ loại vẹn toàn nhân khiến cho người tao yểu tướng mệnh. Ban đầu, Sở Ngọc chỉ quan hoài bại liệt đem nên Dung Chỉ ko, nom tử thi cảm nhận thấy khá kinh sợ hãi, sau khoản thời gian xác nhận ko nên hắn ngay lập tức mệnh lệnh cho những người mai táng cẩn trọng. Về sau, so với những tử thi như vậy, nường còn sai người đi kiếm hiểu gia đạo, dò la quê quán người thân. Tất nhiên, phần rộng lớn tình huống là ko tìm kiếm ra.

Mỗi một phiên, nường lại cảm nhận thấy rét mướt buốt tấm lòng. bầy bọn họ tên thường gọi là gì? Trong mái ấm còn tồn tại ai không giống không? Lúc sinh sống bọn họ phấn khởi buồn, thống khổ hoặc niềm hạnh phúc rời khỏi sao? Tại nơi nào đó, đem ai vì thế bọn họ tuy nhiên đang được lo sợ hồi hộp suy nghĩ không?

Những phái mạnh tiếp tục bị tiêu diệt, đem nên từng là những trang nam giới tử phong lưu chi sái? Những người đàn bà tiếp tục bị tiêu diệt, đem nên cũng từng là những cô nàng thướt buông tha điểm khuê những hoặc không?

Thời lừa lọc dần dần trôi, thuở đầu nường chỉ bi thương vì thế 1 mình Dung Chỉ, từ từ gửi trở nên nỗi thê bổng vì thế bọn chúng sinh: biết rất nhiều người bầy xương white vô danh mọi chỗ, ko nên không tồn tại công tử hoặc khuê phái nữ má hồng.

Ở trái đất lếu láo loàn này, chúng ta chỉ giống như các con cái con kiến nhỏ nhắn nhỏ ko đáng chú ý.

Có câu hát rằng:

“Xuân chuồn xuân lại cho tới, hoa tàn hoa lại nở”.

Khi xuân cho tới, thảm cỏ mơn mởn, chồi biếc nhú lộc, hoa bùng cháy rực rỡ huyênh hoang sắc mọi chỗ. Nhưng cõi lòng Sở Ngọc vẫn như 1 vùng tuyết white hoang toàng rét mướt không tồn tại sự sinh sống.

Trong đầu nường có duy nhất một ý niệm: dò la Dung Chỉ, kế tiếp dò la. Còn một ngày ko thấy tử thi hắn, nường còn ko tin yêu là hắn tiếp tục bị tiêu diệt.

“Hôm ni mùa xuân nắng và nóng đẹp mắt, tất cả chúng ta chuồn dạo bước mang lại khuây khỏa nhé!” Thấy Sở Ngọc vô hiện tượng như vậy, rốt cuộc sáng sủa sớm một ngày, Hoàn Viễn ko nhẫn được nhẹ nhàng giọng ý kiến đề xuất.

Sở Ngọc giật thột, nom tầm dáng khá tiều tụy của Hoàn Viễn. Giờ phút này, thân mật nhì sản phẩm lông mày hắn tiếp tục mất mặt vẻ nho nhã điềm tĩnh thông thường ngày, khiến cho nường ko ngoài hổ ngượng ngùng. Suốt ngày đông qua quýt, nường chỉ say sưa vô trái đất của riêng rẽ bản thân, thực hiện gian khổ những người dân sát bên, thực sự là sự tránh việc.

Trong lòng âm thầm thở lâu năm, Sở Ngọc khẽ gật đầu.

Trải qua quýt một ngày đông nghỉ dưỡng điều chăm sóc, nhì chân Sở Ngọc tiếp tục gửi đổi mới chất lượng. Hôm qua quýt, được người xung xung quanh dìu hứng, nường tiếp tục rất có thể đứng lên một khi, tuy nhiên trước đôi mắt vẫn nên kế tiếp người sử dụng xe pháo lăn lộn.

Hoàn Viễn chuồn đàng sau đẩy xe pháo lăn lộn mang lại Sở Ngọc. Hai người mong muốn người sử dụng khoảng chừng thời hạn này nhằm ngắm nhìn thôn thôn xung xung quanh. chợt nhiên, nằm trong hạ chạy cho tới, đưa tin tiếp tục nhìn thấy một cỗ tro cốt mặt mày sông.

Lòng Hoàn Viễn tấp nập cứng lại, biết ko thể thư giãn chuồn dạo bước được nữa rồi. Sau mặc nghe tin yêu, khuôn mặt mày Sở Ngọc dừng trọng, chính vì vậy hắn dứt khoát thay đổi phía, đẩy xe pháo lăn lộn của nường về phía bờ sông.

Dù sao phiên này dĩ nhiên cũng ko nên, càng chuồn thời gian nhanh, có lẽ rằng càng đạt thêm thời hạn nhằm đi dạo.

Đầu xuân, gió máy vẫn còn đó khá rét mướt, đem bám theo khá độ ẩm tử mặt mày sông thổi cho tới. Quan Thương Hải tuy nhiên cũng ở phía trên. Sở Ngọc phát hiện ra, xa vời xa bờ sông, hắn đang được khom người lần mẫm gì bại liệt bên dưới nước.

Chẳng lẽ…

Sở Ngọc trong thâm tâm chợt rét mướt, bộp chộp dịch rời xe pháo lăn lộn nhằm cho tới bờ sông thời gian nhanh rộng lớn. Vẫn kinh sợ rằng quá lờ lững, ko biết lấy khí lực kể từ đâu, nường đùng một phát vực dậy, lảo hòn đảo liều mình đặt chân tới bờ sông.

Xem thêm: trọng sinh chi sủng nhĩ nhập hoài

Con sông nhỏ chỉ rộng lớn chừng bảy, tám thước, nước vô xanh rờn rất có thể nhìn xuyên qua tận lòng. Dưới lòng sông, trong số những đám rong tảo xanh rờn mờ mịt, mang trong mình một bộ khung white lẳng lặng ở.

Mà Quan Thương Hải đang được sờ tay bên trên bộ khung, đụng chạm cho tới một địa điểm nào là bại liệt, vẻ mặt mày hắn trở thành u ám.

Sở Ngọc cơ hồ nước không đủ can đảm suy nghĩ xa vời rộng lớn, nhì chân chính thức đứng ko vững vàng, run rẩy rẩy đựng giờ hỏi: “Quan Thương Hải… huynh…có trị hiện tại được gì không?”

Nhất ấn định ko nên. Chỉ là 1 trong những bộ khung white, ai biết khi sinh sống nom hình dạng thế nào?

Quan Thương Hải trầm khoác vô khoảnh xung khắc, rồi mới mẻ đáp lời: “Lúc nhỏ Dung Chỉ bị tiến công mà đến mức gãy xương. Sau này tiếp tục ngoài, tuy nhiên ở mồi nhử vai tự ko trị liệu chu đáo nên trở nên tật. Về sau lại bị tiến công nên nặng trĩu rộng lớn, trở nên một cố tật vĩnh viễn. Bề ngoài ko phát hiện ra, tuy nhiên sờ vô là biết!”

“Vậy… địa điểm đó…” Tiếng Sở Ngọc càng ngày càng thấp, trong thâm tâm mỗi lúc càng kinh sợ hãi, cơ hồ nước không đủ can đảm căn vặn tiếp.

Quan Thương Hải khẽ gật đầu.

Sở Ngọc hít một ngụm khí, nghiến răng phản bác: “Huynh chớ lừa ta! Mới một thời hạn cụt, sao rất có thể thối rữa thời gian nhanh như vậy? Xương cốt sao lại thật sạch như thế?” Không tin yêu, ko tin yêu, ko tin…

Vẻ mặt mày buồn buồn bực, Quan Thương Hải trình bày thản nhiên: “Cô chớ quên, trước lúc bị tiêu diệt, tình hình Dung Chỉ là thế nào!”

Lúc trước… trước khi khung hình hắn như bị lóc từng từng miếng thịt, domain authority thịt nhượng bộ như nhừ vụn. Cảnh tượng quá bất ngờ thê bổng như vậy, nường làm thế nào rất có thể quên được.

Quan Thương Hải kế tiếp thẫn thờ nói: “Hơn nữa, xuyên suốt thời hạn qua quýt bị làn nước xiết cọ rửa…”

“Đừng trình bày nữa!” Sở Ngọc mong muốn hét lên, tuy nhiên câu nói. rời khỏi mồm lại trở thành nức nở cầu nài.

Hai chân bay lực, Sở Ngọc đứng ko vững vàng, quỳ xuống nước. Hai đầu gối chìm xuống làn nước rét mướt buốt, tuy nhiên nường chẳng quan hoài, chỉ yên ắng nom cỗ tro cốt. Sở xương white giá rét bại liệt, còn vướng rong rêu xanh rờn u, đó là Dung Chỉ từng xinh xắn bùng cháy rực rỡ vô ngần?

Là Dung Chỉ vừa phải tự tôn sang trọng, vừa phải trầm lặng không thể đoán trước bại liệt ư?…

Là Dung Chỉ sắc đẹp huy hoàng, góc nhìn điềm tĩnh, làn domain authority tươi tỉnh êm ấm, trái khoáy tim trẻ trung và tràn đầy năng lượng vững vàng vàng…

Chân ngươi khóe đôi mắt tao nhã tú lệ, tiếng nói thong dong ôn hòa…

Bóng dáng dài ngạo trác tuyệt, nụ mỉm cười như hoa vô gương, trăng soi lòng nước…

Tất cả tiếp tục hết? Một chút domain authority thịt cũng không hề, chỉ quá lại khối xương cốt giá rét bại liệt ư?

Dung Chỉ của nường.

Sở Ngọc lờ lững rãi phủ phục xuống, ko quản ngại nước sông rét mướt buốt ngấm vô xiêm áo. Nàng cẩn trọng bao bọc lấy bộ khung, như kinh sợ thực hiện nhức.

Dung Chỉ.

Bộ xương white bờ sông giá rét, lại là kẻ vô nằm mê xuân khuê của người nào bại liệt ư?

Nước đôi mắt không ngừng nghỉ rơi xuống. Hơi khá hé mồm, trong cổ họng Sở Ngọc kìm giữ nhằm ngoài tràn rời khỏi giờ nức nở vỡ vụn bại liệt tâm liệt truất phế.

“Dung… Dung… Dung Chỉ ơi…”

Xem thêm: thành thời gian

Trôi giạt thân mật thời loạn lạc thế, phiên bản thân mật nường tiếp tục thân quen thấy chuyện sinh ly tử biệt, tuy nhiên lại vì thế chết choc của một người tuy nhiên vô vọng cho tới thế.

“Dung Chỉ… Dung Chỉ… Dung Chỉ…”

Cảnh xuân tươi tắn đẹp mắt, những ngày phấn khởi còn đâu…Thất tình lục dục, hỉ nộ ái ố, tham lam hờn si ân oán, chuyện trần gian muôn hồng ngàn tía, toàn bộ ni chỉ như 1 cõi điêu tàn.