nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ wikidich

Ánh đôi mắt của Thẩm Tri Ý trở thành âm u, không hề một ít mức độ sinh sống này.

Thấy vậy, Tần Mặc hoảng loạn hỏi: “Tri Ý, lẽ nào em không hề gì khát vọng gì sao?”
“Khát vọng của em?”, cô thẫn thờ quan sát về điểm xa cách, sắc mặt mũi đột trở thành giá buốt lẽo.

Bạn đang xem: nếu có kiếp sau xin đừng gặp gỡ wikidich

Cô che nhì đôi mắt lại, lòng bàn tay ướt sũng nước đôi mắt.

Bấy giờ cô mới mẻ chợt nhìn thấy, tôi đã khóc.
“Tần Mặc, cuộc sống này của em, nước ngoài trừ trước đó chưa từng được thấy mặt mũi u thì không đủ thốn gì nữa? Tiền bạc, quyền lực tối cao, cho tới khắp cơ thể con trai em yêu thương thì thầm nhiều năm cũng sinh sống kề bên em”, tất cả cô khát vọng đều bày rời khỏi ngay lập tức trước đôi mắt, người không giống đều là cầu còn ko được.
Rõ ràng cô không thích kế tiếp nói đến chủ thể này với Tần Mặc, lạnh lùng trở lại ngồi trước PC kế tiếp xử lý tài liệu.

Hôm ni Tần Mặc vứt công cho tới trên đây một chuyến coi như bất lợi.

Hiện giờ cô vẫn tự động phủ quanh bản thân lại vô một không khí trọn vẹn riêng lẻ, ai ai cũng ko thể phi vào.
“Lệ Cảnh Minh biết em bị dịch không?”
“Anh ấy ko biết, em cũng không thích khiến cho anh ấy biết”, mang lại dù là giắt dịch hay là không thì cô vẫn là một trong những Thẩm Tri Ý kiêu ngạo song lập, trước giờ trước đó chưa từng cần thiết tận dụng mắc bệnh để sở hữu lấy được lòng thương e của những người không giống.

Huống hồ nước ko chắc hẳn Lệ Cảnh Minh vẫn thương xót cô.

Nếu biết cô chuẩn bị bị tiêu diệt, có lẽ rằng nằm trong lắm cũng chỉ thấy không mong muốn vì thế chuẩn bị rơi rụng lên đường một kho ngày tiết mang lại Hạ Minh Nguyệt tuy nhiên thôi.
Tần Mặc lạng lẽ một hồi, ở đầu cuối thở nhiều năm một khá, lấy nhì lọ dung dịch vào bên trong túi bỏ trên mặt mũi bàn.

Một lọ là dung dịch hạn chế nhức liều mạng cao, một lọ là dung dịch kháng ung thư.
“Đừng tợp cafe nữa, tợp dung dịch rất đầy đủ, ăn cơm trắng chính giờ…”
Sau khi nhắn gửi dò xét cô một gò loại cần thiết lưu ý, anh ấy mới mẻ hít sâu sắc một khá ném ra ngoài.
Nghe thấy giờ đồng hồ cửa ngõ đóng góp sầm lại, Thẩm Tri Ý mới mẻ ngước đôi mắt quan sát về phía nhì lọ dung dịch tê liệt.

Cô lại lôi điện thoại thông minh rời khỏi coi, nước ngoài trừ lời nhắn về công việc thì không còn gì không giống.

Lệ Cảnh Minh lại ko về căn nhà xuyên suốt nửa mon.

Trong xuyên suốt thời hạn tê liệt, cô học tập cơ hội kể từ vứt từng thói quen thuộc vẫn xây đắp vì thế anh, ko nhằm đèn sáng sủa mang lại anh, ko nấu nướng cơm trắng ngóng anh về bên nữa.

Thế tuy nhiên mỗi lúc tối về muộn, cô vẫn ko kìm được nhìn điện thoại thông minh ngóng lời nhắn.
Cô cứ tưởng chỉ việc quyết tâm là với thể dứt vứt được tình thân giành riêng cho anh.

Nhưng nó cứ như 1 búp độc, chỉ cần thiết đột nhập vô người là tiếp tục ngấm đến tới xương tủy.

Người nhiễm cần nó sẽ không còn khi nào biết loại tình thân này kinh hãi cho tới nút này, ngóng đến thời điểm kịp phản xạ thì vẫn quá muộn, búp độc lan rộng ra cho tới nút thua cuộc vớ cả.

Cô mong muốn kể từ vứt thì cần nhổ hoàn toàn.

Thế tuy nhiên tình thương yêu của cô ấy lại thấm sâu vô tim, ở điểm mềm mịn nhất, chỉ nghĩ về cho tới thôi vẫn nhức thấu tim gan dạ.
Cô há danh bạ liên hệ, chỉ mất 1 mình thương hiệu của Lệ Cảnh Minh.

Cô ấn nút gọi.
Điện thoại kêu thân phụ giờ đồng hồ vẫn không tồn tại người nghe.

Đây là chuyện quá bình thông thường, không tồn tại gì cần tuyệt vọng cả.

Ngoại trừ ngược tim trở thành giá buốt lẽo rộng lớn một ít, từng xúc cảm của cô ấy đều vẫn bị tiêu diệt lặng.
Cô vẫn ko kể từ vứt kế tiếp gọi miên man.

Xem thêm: truyện mục thần ký

Đây là đợt trước tiên cô nhất quyết gọi năng lượng điện mang lại anh vì vậy.
“Tút… tút…”, cuộc gọi loại tư với âm báo chờ đợi rộng lớn.

Có lẽ là bị cô gọi nhiều thấy phiền, rốt cuộc anh cũng chịu đựng nghe máy.
“Chuyện gì?”
Giọng trình bày của anh ý truyền qua quýt điện thoại thông minh cho tới mặt mũi tai cô, cũng chẳng êm ấm rộng lớn nhiệt độ chừng bên trên tay cô được từng nào.
Mười bảy ngày ko liên hệ cũng đều có điểm chất lượng tốt.

Ít nhất cô vẫn giữ vị xúc cảm ổn định tấp tểnh, ko thút thít ồn ào với anh.
Cô khàn giọng nói: “Ngày tê liệt là vào buổi tối cuối tuần, anh rất có thể hạn chế chút thời hạn về căn nhà một chuyến được không?”
“Sao hả? Nửa mon ko vấp vô cô nên cô bức ruột mong muốn dán vô người tôi chứ gì? Thẩm Tri Ý cô ti tiện thiệt đấy”.
Cả người cô đột cứng đờ.
Người đem lòng yêu thương trước vẫn luôn luôn là mặt mũi chịu đựng thua kém, ko thể dành được sự đồng đẳng vô tình thân.

Huống hồ nước Lệ Cảnh Minh còn trước đó chưa từng yêu thương cô.

Với anh tuy nhiên trình bày, cô vừa phải hèn kém vừa phải đê tiện.
Cô kiên trì đáp: “Em với chuyện đặc biệt cần thiết mong muốn trình bày với anh, là vấn đề anh vẫn luôn luôn ước mong.

Anh thiệt sự không thích về sao?”
Lần này anh ko vấn đáp cô.

Trong điện thoại thông minh vang lên giờ đồng hồ tạp âm, cẩn thận lắng tai tiếp tục nhìn thấy khẩu ca ngọt ngào và lắng đọng của Hạ Minh Nguyệt.

Cô ko thể nghe rõ rệt cô tớ đang được trình bày gì, chỉ biết anh dịu dàng êm ả gạ dành riêng cô ta: “Ngoan này, ngủ lên đường, anh tiếp tục ở trên đây với em”.
Hình như cô quên tạm dừng hoạt động bong rồi, còn nếu không sao lại thấy giá buốt giá bán vì vậy cơ chứ?
Thẩm Tri Ý đột thấy trong tâm buồn phiền, cho tới nút ko thể thở nổi.

Cô ôm chặt ngực bản thân thở dốc từng ngụm, cứ như loài cá giắt cạn đang được giãy đạp thịt.
Cô vô thức kêu lên một giờ đồng hồ lênh láng đau nhức, bao tử teo lắc một chiếc, trong cổ họng tức tốc trào ngày tiết.
Đầu chão mặt mũi tê liệt dần dần trở thành yên ổn tĩnh.

Lệ Cảnh Minh chất vấn lại một câu: “Chuyện gì?”
Cô cố kìm nén vị ngày tiết tanh tưởi vô trong cổ họng, tỏ vẻ mặc nhiên hỏi: “Lệ Cảnh Minh, nếu như em trình bày anh chuẩn bị bị tiêu diệt, anh với thấy nhức lòng cho dù chỉ một ít không?”
Anh mỉm cười nhạo một giờ đồng hồ, giọng điệu giá buốt lùng: “Cô lại tấp tểnh giở trò gì nữa? Tôi còn ko biết biểu hiện sức mạnh của cô ấy sao? Cô thì với mắc bệnh gì? Bệnh tinh thần à? Hay triệu chứng ảo tưởng?”
Trái tim của cô ấy như bị khoét lên đường một mảng rộng lớn, đợt đau nhức nhói càng ngày càng trở nên mạnh mẽ.

Anh biết biểu hiện sức mạnh của cô ấy sao? Thật nực mỉm cười, có lẽ rằng chuyện cô gầy guộc lên đường cũng chẳng xứng đáng nhằm anh bịa đặt vô đôi mắt.

Chỉ với điều, dịch tinh thần là thiệt.

Chỉ rất có thể là vì thế tinh thần nên cô mới mẻ ghi nhớ mãi không bao giờ quên anh xuyên suốt chục sáu năm.
Cô còn còn chưa kịp lên giờ đồng hồ đáp, vẫn nghe thấy Hạ Minh Nguyệt khuyên nhủ nhủ: “Cảnh Minh, Thẩm Tri Ý ghi nhớ anh ấy, anh mau về thăm hỏi cô ấy đi”.
Lần này cô lại nghe rõ rệt mồn một từng câu từng chữ kể từ vô mồm cô tớ.

Cô đột thấy thiệt kinh tởm, cảm nhận thấy bạn dạng thân ái thực sự ngu không còn thuốc trị mới mẻ rất có thể chất vấn rời khỏi câu tự động rước nhục này.

Đến khắp cơ thể tình của anh ý cũng thấy thương xót mang lại cô, khuyên nhủ ông xã cô về thăm hỏi cô.
Coi như cô vẫn nghĩ về thông rồi.

Nửa mon này Lệ Cảnh Minh chỉ mải bảo vệ mang lại Hạ Minh Nguyệt phấn chấn cho tới quên trời quên khu đất, này còn ghi nhớ cho tới loại thừa mứa như cô?
Cô ngẫm lại cuộc hôn nhân gia đình tư năm của tớ, nhảy mỉm cười một giờ đồng hồ, tuy nhiên lòng đôi mắt lại tràn trề âm u.
Cô cũng ko biết điện thoại thông minh bị quắp máy kể từ khi này.

Xem thêm: sư tôn là nghề nghiệp có độ nguy hiểm cao

Cô giơ cổ tay cứng ngắc của tớ rời khỏi, screen điện thoại thông minh vẫn tối đen ngòm.
Cô hít một khá thiệt sâu sắc, ngày tiết tươi tỉnh men theo đuổi khóe môi chảy dọc xuống.

Cô đem tay quệt demo, ngày tiết bám lênh láng tay, cảm xúc nhớp nháp đặc biệt không dễ chịu.

Nhưng cô cũng chẳng quan hoài, chỉ chú ý dán đôi mắt vô điện thoại thông minh gửi tin nhắn nhắn mang lại Lệ Cảnh Minh.
“Chúng tớ ly hít đi”.