kết hôn cùng nhân vật phản diện trong văn cẩu huyết

                                    
                                              

Tạ Nghiên tỉnh lại, khóe đôi mắt bị ngón tay thô ráp vuốt ve sầu.

“Mơ thấy dòng sản phẩm gì?” Hoắc Duyên Niên coi đặc biệt tươi tắn dáng vóc nhường nhịn như không tồn tại ngủ.

Bạn đang xem: kết hôn cùng nhân vật phản diện trong văn cẩu huyết

Sau ê Tạ Nghiên mới mẻ quan sát rằng anh đang được khóc, còn Hoắc Duyên Niên đang được vệ sinh nước đôi mắt mang lại anh.

“Em…” Tạ Nghiên một vừa hai phải hé mồm, tuy nhiên lại phân phát hiện nay cơn mơ một vừa hai phải rồi đã biết thành một tầng mùng lấp che kín, “Em ko nhớ…”

“Hôm ni em tâm lý nhiều vượt lên.” Nhìn thấy Tạ Nghiên xuất thần. Hoắc Duyên Niên nhức lòng, kêu Tạ Nghiên phụ thuộc vào chủ yếu bản thân, kiểm soát người sử dụng mức độ ấn huyệt đạo thái dương, “Thoải cái ko.?”

Tạ Nghiên gật đầu, rũ đôi mắt xuống ko thưa gì, một vừa hai phải rồi anh đang được suy nghĩ cho tới cơn mơ. Anh ko ghi nhớ ai đó đã van nài lỗi vô giấc mơ?

Nửa tối, nhì người tựa vô nhau, coi ánh trăng lạnh giá phía bên ngoài qua chuyện hành lang cửa số, khung trời từ từ nổi lên những bông tuyết mịn, mơ hồ nước, hư hỏng ảo nhưng mà yên tĩnh tĩnh.

"Tuyết rơi..." Tạ Nghiên nhâm nhẩm, người phụ thuộc vào ko đáp lại, Hoắc Duyên Niên bắt lấy nhì tay của anh ấy, khá xoay đầu lại, ko biết Hoắc Duyên Niên tiếp tục ngủ kể từ khi nào là.

Tạ Nghiên ngước đầu trả tay xoa cằm Hoắc Duyên Niên, phụ thuộc vào người anh kế tiếp coi ra phía bên ngoài, tù mù cảm nhận thấy cơn mơ một vừa hai phải nổi lên lại chìm xuống đang được thưa mang lại anh biết thực sự.

Khi rạng đông ló dạng, Hoắc Duyên Niên tỉnh dậy vô thế ngủ không xa lạ của tôi, ôm Tạ Nghiên vô tay.

“Có mong muốn ra phía bên ngoài coi tuyết không?” Tạ Nghiên cảm biến được động tác của Hoắc Duyên Niên, ngay lập tức biết anh tiếp tục tỉnh nên ngước đầu chất vấn.

Xem thêm: bến xe tiểu thuyết

“Em vẫn ko ngủ?” Tạ Nghiên góc nhìn trong xanh thực hiện mang lại Hoắc Duyên Niên quan sát đồ vật gi, bao phủ lấy hắn thơm một chiếc. “Còn đang được suy nghĩ?”

Tạ Nghiên gật đầu.

“Giấc mơ tối qua chuyện đặc biệt cần thiết. Em ko ghi nhớ rời khỏi được.”

“Đi dạo bước một vòng, có lẽ rằng em hoàn toàn có thể ghi nhớ rời khỏi. Càng suy nghĩ càng ko suy nghĩ rời khỏi đồ vật gi.” Hoắc Duyên Niên vùng dậy lấy ăn mặc quần áo của nhì người kể từ ghế cạnh bên, hùn Tạ Nghiên đem áo lông vô, nhì người lặng lẽ lên đường tắm rửa, nhằm lại tin nhắn rồi bên cạnh nhau rời khỏi ngoài.

Buổi tối tuyết rơi mỗi lúc càng rộng lớn, thời điểm hiện tại tiếp tục giới hạn, bàng bạc khung trời, làm cho khung trời khá sáng sủa càng thêm thắt lạnh lẽo.

Hoắc Duyên Niên nhằm tay Tạ Nghiên vào bên trong túi, nhì người từ tốn lên đường dạo bước vô tuyết rồi tiếp cận một tòa mái ấm cạnh bên, một mái ấm gia đình đang được cố pháo sẵn sàng nhen nhóm pháo.

Tiếng “tanh tách” vang lên, giờ đồng hồ pháo vang lên kể từ bao nhiêu tòa mái ấm, tè quần thể tự nhiên sôi động hẳn lên.

Xem thêm: cô vợ song sinh đáng yêu của tổng tài vân sinh

Cả nhì lên đường dạo bước xung quanh tè quần thể nhì đợt, u Tạ tiếp tục gọi năng lượng điện và giục nhì người trở về ăn cơm trắng, buổi sáng sớm Tết Nguyên Đán không tồn tại nguyên do gì cần ra phía bên ngoài.

Đi một hồi, tâm lý Tạ Nghiên càng tươi tắn tỉnh, khuôn mặt mũi ửng hồng vì thế dông lạnh lẽo, về cho tới mái ấm, nhì người xoa mặt mũi nhau cho tới Lúc khắp cơ thể rét lên.

Ăn sáng sủa kết thúc, ông chồng ông chồng về bên lau chùi và vệ sinh chống, Hoắc Duyên Niên cấp chăn bông, nhận ra Tạ Nghiên nhíu ngươi, ngay lập tức lo ngại.