kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi

- Thật đi ra tôi không thích về mái ấm, ở trên đây thao tác làm việc cũng chất lượng tốt.

Nhạc Yên Nhi nhún vai, khẽ phát biểu.

Bạn đang xem: kết hôn chớp nhoáng tổng tài ly hôn đi

- Tôi không đủ can đảm chất vấn cô, cô không vấn đề gì chứ?

- Không sao, khiến cho cô lo ngại rồi.

Nhạc Yên Nhi khẽ mỉm cười rồi bảo chỉnh sửa Ngô lên xe cộ, cô tiện đường mang chỉnh sửa Ngô về.

Sau bại, cô mới nhất tài xế về mái ấm.

Tám giờ tối, lượng xe cộ lưu thông thật nhiều, ánh đèn sáng lối vàng rọi xuống khuôn mặt gầy còm gò của Nhạc Yên Nhi, chứa đựng lên khuôn mặt mày cô một vầng sáng sủa.

Cô ham muốn rẽ nên nom vô gương sau, chẳng ngờ thấy được một bóng hình không xa lạ.

Con ngươi cô thu hẹp, phanh vội vã, ngừng xe cộ tức thì sát lề thói.

Cô vội vã xuống xe cộ quan sát về phía lối đối lập, bóng người bại vừa vặn mới nhất lẫn lộn vào trong dòng xe pháo.

Bóng sườn lưng trực tiếp tắp, đầu cúi thấp, đem sơ-mi đen sì, dáng vóc vội vã vàng.

Dù ko thấy mặt mày tuy nhiên bóng sườn lưng bại thực hiện cô thấy vô cùng không xa lạ.

Giống như Dạ Đình Sâm!

Cô không đủ can đảm xác minh, chỉ rất có thể vội vàng bước cho tới.

Xe cộ như vướng cửi, cô vừa vặn tách xe cộ vừa vặn bước vội vã, tuy nhiên thấy lúc người bại chuẩn bị bước vào trong 1 hẻm nhỏ tối thui, cô cuống lên!

Cô bỏ mặc lao cho tới.

Nhưng một con xe nhào đi ra rồi phanh vội vã trước mặt mày cô.

Nhạc Yên Nhi giật thột lùi lại, cô trượt xuống, đầu gối đập xuống khu đất, nhức vô nằm trong.

Lái xe cộ cũng giật thột vì như thế Nhạc Yên Nhi lao đi ra vượt lên trước đột ngột nên phanh vội vã, tiếp sau đó thò đầu thoát khỏi cửa ngõ xe cộ, tức giận gào lên:

- Muốn bị tiêu diệt à? Không thấy tín hiệu đèn đỏ à?

Nhạc Yên Nhi nhường nhịn như chẳng nghe thấy gì cả, cô trườn dậy rồi nối tiếp đuổi rượt theo dõi người bại.

Dù với thực sự hắn hay là không, cô muốn làm thử! Cô ko hề kể từ quăng quật ý định!

Đó là 1 trong ngõ hẻm nhỏ, một phía với đèn lối, một phía là bóng tối tự những tòa chung cư sập xuống khiến cho không khí trở thành kinh sợ, bão táp rét mon tía thổi qua chuyện khiến cho cô lập cập lẩy bẩy.

Cuối hẻm với nhị tuyến đường, cô đứng thân mật, quan sát về nhị phía.

Trống trống rỗng, ko thấy bóng hình người bại.

Hắn lên đường rồi.

Nhạc Yên Nhi ôm chặt thân mật thể, ko biết là vì bão táp rét hoặc tự lòng bản thân rét, cô cảm nhận thấy băng giá chỉ vượt lên trước.

Cô trượt gục, nước đôi mắt rơi xuống.

Nhạc Yên Nhi ôm chặt lấy bản thân, chôn mặt mày sau đầu gối, nước đôi mắt thực hiện ẩm ướt chỗ bị thương, vô cùng nhức.

- Vì sao ko nhằm em thấy anh lượt cuối? Sống hoặc bị tiêu diệt cũng cho tới em một tin cậy được không? Vì sao ko xin chào tuy nhiên lên đường, bao gồm anh với lựa chọn người không giống thì cũng phát biểu cho tới em hiểu rằng không? Em ham muốn biết anh còn sinh sống, chỉ việc anh còn sinh sống thì bảo em làm những gì em cũng Chịu. Dạ Đình Sâm, anh đi ra đây! Nếu anh với gan dạ mất tích, đời nào lại không dám đi ra bắt gặp em à? Khốn nàn, thương hiệu khốn nàn...

Cô nức nở phát biểu, nước đôi mắt như vỡ đê.

Nhạc Yên Nhi chẳng biết tôi đã ngồi vô bão táp rét bao lâu, ở đầu cuối, cô bị chuông điện thoại thông minh thức tỉnh, Vãn Vãn gọi cô, chất vấn khi nào mới nhất cho tới đón nó về.

Cô vùng lên, tách ngoài ngõ hẻm nhỏ, lưu luyến không thích tách lên đường. Cuối nằm trong, cô nom ngõ hẻm thiệt lâu rồi mới nhất cù người.

Hôm sau, Nhạc Yên Nhi trượt dịch.

Cô oi nhẹ nhõm, khuôn mặt mày đỏ loét hồng. Nhạc Yên Nhi xin xỏ nghỉ ngơi, vì như thế hoảng hốt Vãn Vãn lo ngại nên cô đem nhị đứa bé nhỏ thanh lịch mái ấm Đinh Đang.

Cô ở trong nhà 1 mình, tự động đun đồ uống dung dịch vẫn chẳng với đem trở thành chất lượng tốt.

Tới chiều, dịch còn trở nặng trĩu.

Cô phía trên chóng kể từ sáng sủa cho tới trưa, giấc mộng này thực hiện đầu cô nhức phân phát điên. Nhạc Yên Nhi hé đôi mắt, nom nhiệt độ kế tiếp, chẳng ngờ đang được oi cho tới tư mươi phỏng. Cô vốn liếng không thích lên đường viện tuy nhiên tình hình này thì đành nên lên đường thôi.

Xem thêm: rể nuôi từ bé

Nhạc Yên Nhi khát nước, cô ham muốn dậy hấp thụ nước và thay cho ăn mặc quần áo, chẳng ngờ chân vừa vặn chạm khu đất, thân mật thể cô đang được nhão nhoẹt, ngón tay vô tình gạt vô cái ly thủy tinh anh thực hiện cái ly rơi vỡ tan tành.

Tay cô cũng buông thõng xuống.

Trên tay Nhạc Yên Nhi là những vết đỏ loét tự miếng vỡ cứa.

Nhưng cô ko thấy nhức, đầu cô nhức cho tới chuẩn bị nổ tung rồi, cô cuộn tròn trặn người lại.

Khó Chịu vượt lên trước.

Cảm giác như đang được bị tiêu diệt lên đường 50%.

Giữa cơn say, cô mơ tưởng thấy một bóng người lên đường giầy domain authority đang hoạt động về phía bản thân, ôm siết lấy bản thân.

Nằm vô lồng ngực bại, cô mới nhất thấy mặt mày người ấy.

Trong tầm đôi mắt mơ hồ nước của Nhạc Yên Nhi là 1 trong khuôn mặt mày nhòa ảo, tuy nhiên dáng vẻ, tương đối thở và nhiệt độ phỏng không xa lạ, thậm chí là là cả nhịp tim cũng không xa lạ.

Là Dạ Đình Sâm ư?

- Là anh à?

Cô nỗ lực vươn tay nhằm chạm vô mặt mày hắn tuy nhiên cô đang được không có gì mức độ nữa.

Đầu ngón tay vừa vặn chạm vô người bại, cô đang được rớt vào mê man, bàn tay cũng buông xuống.

Dạ Đình Sâm nhíu ngươi, hắn nom người đang được mê man vô ngực, trái khoáy tim nhức thắt. Hắn bỏ mặc tất cả, tranh giành thủ đem cô lên đường viện.

Bác sĩ phát biểu nếu như cho tới chậm trễ một ít, chỉ việc cứ oi cao áp này, chắc hẳn rằng tiếp tục tác động cho tới óc.

Dạ Đình Sâm tấp tểnh vô thăm hỏi Nhạc Yên Nhi, chẳng ngờ với cùng một lực nhỏ tuy nhiên nhất quyết truyền cho tới tay hắn.

Sau sườn lưng hắn là 1 trong người phụ phái đẹp gầy còm yếu đuối, cô đem áo khoác bên ngoài rộng lớn thùng thình, team nón lưỡi trai, treo khẩu trang chống bụi thua cuộc nửa mặt mày, cũng lấp liếm lên đường những chỗ bị thương kinh sợ, chỉ mất hai con mắt đồ sộ lòi ra ngoài.

Người bại lộ cổ tay, vô cùng yếu đuối ớt.

Cô ko phát biểu gì, chỉ nom trực tiếp vô hắn.

Đừng.

Ánh đôi mắt cô phát biểu vậy.

Dạ Đình Sâm nom trực tiếp vô cô, hắn lập cập lên, nhíu ngươi lưu giữ lại ước tấp tểnh của tớ và Mạnh Y Bạch.

Hắn cắm răng, siết chặt quả đấm, gân xanh rì bên trên tay nổi dày quánh, rất có thể thấy hắn nên giầy vò cho tới đâu.

Dạ Đình Sâm nom thông thoáng qua chuyện Nhạc Yên Nhi vô chống dịch, chỉ cơ hội một cơ hội cửa ngõ tuy nhiên thực hiện thế nào thì cũng ko bước qua chuyện nổi.

Cuối nằm trong, hắn thống khổ tách đôi mắt, nâng lấy Mạnh Y Bạch, nói:

- Tôi với cô đi ra Sảnh bầy nắng và nóng lên đường.

Lời này đem theo dõi đắng cay và nhẫn nhịn.

Đây là áy náy của hắn giành riêng cho Nhạc Yên Nhi.

Mạnh Y Bạch nghe vậy thì không dễ chịu, cô ham muốn buông tay tuy nhiên muốn làm sở hữu hắn một thời hạn, nếu như không đời cô chẳng nên vượt lên trước xứng đáng thương hoặc sao?

Julia còn tồn tại một người anh thương cảm cô tớ, Nhạc Yên Nhi với phụ nữ, với thật nhiều các bạn và thân mật nhân, tuy nhiên cô chẳng với gì.

Không thể buông bỏ cho tới em gái.

Không với tình nhân.

Một thân mật 1 mình đang được đầy đủ xứng đáng thương, cô chỉ ham muốn chút ấm cúng thôi, đời nào Thượng Đế ko Chịu cho tới cô một ít hy vọng rất ít như thế sao?

Ích kỷ thì ích kỷ lên đường, cô không thích tía mươi năm cuộc sống bản thân toàn là tiếc nuối.

Xem thêm: ngụy trang học tra chap 1

Mạnh Y Bạch thống khổ nhắm đôi mắt lại, nghiền bản thân nên nỡ.

Khoan dung với phiên bản thân mật lên đường.

Chỉ sở hữu hắn một thời hạn thôi rồi tiếp tục buông tay!