gả vào hào môn

                                    
                                              

Note kể từ mị: trước lúc hiểu, chào kéo xuống cuối chương.

Chương 1: Liên thơm.

Bạn đang xem: gả vào hào môn

Sân cất cánh X mươi một giờ trưa loại người nối đuôi ko dứt. Lãnh Nguyệt Lam một vừa hai phải hiểu tập san một vừa hai phải liếc mắt hòn đảo xung quanh, theo gót như lời nói người bạn tri kỷ thuở nhỏ thưa "Cậu một vừa hai phải hạ khu đất chắc chắn tiếp tục phát hiện ra tớ." Và loại 'nhất ấn định tiếp tục coi thấy' cơ kéo dãn dài lại gần nhì giờ đồng hồ đeo tay.

Cô một vừa hai phải cất cánh một chuyến đầy đủ nhiều năm nhằm quay trở về quê nhà, mệt rũ rời quấn thân thiết lại còn nên ngồi đợi ngay sát nhì giờ thì mặc dù là kẻ đảm bảo chất lượng tính cho tới bao nhiêu cũng tiếp tục nổi điên.

"Sở Đình, cậu vẫn cần thiết cặp lông mày cơ chứ?" Lãnh Nguyệt Lam rảnh nhạt nhẽo gõ chữ nhắn tin cậy.

 Tin nhắn vừa mới được gửi thì xa thẳm xa tiếp tục thấy bóng người tất bật chạy cho tới. Sở Đình chống nhì tay lên gối, cỗ dạng như bị chó dí một vừa hai phải thở một vừa hai phải rối rít nói: "Xin lỗi van nài lỗi, doanh nghiệp sở hữu việc đột xuất."

Lãnh Nguyệt Lam thấy dáng vóc chật vật của Sở Đình nên cũng ko truy cứu vớt, chỉ rảnh nhạt nhẽo liếc đôi mắt coi Sở Đình sau này lại liếc coi tư trang hành lý.

Sở Đình đương nhiên hiểu ý ngay tắp lự lễ mễ mách bảo gò tư trang hành lý của Lãnh Nguyệt Lam. Cô một lối giậm guốc thoát khỏi cổng trường bay, khoác kệ Sở Đình 1 mình với mớ tư trang hành lý.

Từ trường bay chạy cho tới doanh nghiệp Sở gia thất lạc vỏn vẹn tứ mươi phút, kể từ khi lên xe pháo Lãnh Nguyệt Lam đều lưu giữ hiện trạng nhắm đôi mắt chăm sóc thần, theo gót lý tuy nhiên thưa với cùng 1 người nhiều năm ko về nước thì nên sở hữu sự tò mò mẫm với toàn bộ tất cả, tuy nhiên thái chừng của Lãnh Nguyệt Lam lại ko bao nhiêu đậm tuy nhiên với việc thay cho thay đổi này.

Xe ngừng trước cửa ngõ doanh nghiệp, Sở Đình thưa bộp chộp với cô vài ba câu, trả cô chìa khoá căn nhà sau này lại tía chân tứ cẳng chạy vô. Lãnh Nguyệt Lam hạ kính xe pháo, liếc mắt coi Sở Đình khuất núi khoé môi rảnh nhạt nhẽo ý cười cợt tiếp sau đó treo lên kính mát, giậm chân ga.

Xem thêm: đọc truyện đam mỹ hay

Chiếc xe pháo theo gót tía mươi phút lối đèo thì ngừng lại ở điểm phí vắng ngắt, xuất hiện xuống xe pháo mùi hương biển khơi thông thoáng tấn công vô mũi, ánh mặt mày trời ban trưa mùa này không khiến gắt còn tồn tại chút tương đối non lạnh lẽo của đầu tấp nập. 

Lãnh Nguyệt Lam liếc mắt coi chân mây hoà nằm trong biển khơi cả, hít thâm thúy một tương đối căng chống phổi rồi nện bước lên những bậc thang.

Cầu thang dài ra hơn nữa trăm mét dẫn trực tiếp vô khu vực nghĩa trang cũ, cỏ đâm chồi cao cho tới nửa thân thiết người. Những mộ phần ở điểm này niên kỷ ngày xưa, nhường nhịn như chẳng bao nhiêu khi sở hữu người cho tới chở che, cô đứng ngay người coi vô mộ phần trước mặt mày.

Lấy khăn tay vệ sinh lên đường lớp bụi bẩm bên trên sườn hình, ngón tay thon nhiều năm vuốt ve sầu khuôn mặt mày người vô hình họa.

"Ba u, con cái về rồi phía trên." Giọng của Lãnh Nguyệt Lam đặc biệt nhẹ nhõm, nhẹ nhõm cho tới thất lạc như dông phảng phất ngày hè. 

Cô ngửa đầu coi khung trời vời vợi khoé đôi mắt lúc nào cũng ẩm ướt tuy nhiên bên trên mặt mày lại không tồn tại giọt nước đôi mắt này. Giống như lúc trước cơ từng chuyến ghi nhớ căn nhà, cô đều ngửa mặt mày lên trời ngăn chủ yếu bản thân nhảy khóc. 

Tiếng chuông Smartphone vang lên, cô liếc mắt coi người gọi, thở nhiều năm một tương đối nhấn nút nghe: "Dì, con cái cho tới điểm rồi."

Xem thêm: truyện hối hận muộn màng

....

"Con biết, dì ko cần thiết lo ngại, ở phía trên còn tồn tại Sở Đình tuy nhiên."

....