đọc truyện sủng ái đặc quyền dành cho em

"Tôi ρԋá ƚɾιɳԋ trở thành công!"
"WTF! Lục Cảnh Thần, cậu cất giấu tôi nghịch ngợm dung dịch đấy à? Mới 7 giờ rưỡi sáng sủa cậu rằng mải miết sảng đồ vật gi đó?"
Đột nhiên vô địa hình giọng người con trai tá hỏa gào rộng lớn, còn nghe tăng được vài ba tiếng động leng reng của công cụ tiến công rơi va vấp va bên dưới nền mái ấm.
Lục Cảnh Thần thông hiểu, biết trước lão bạn tri kỷ tiếp tục to tướng giờ đồng hồ ngay lập tức bịa dế yêu rời khỏi xa vời. Đợi đầu chạc mặt mũi bại liệt bình ổn định, hắn mới mẻ fake máy vô lỗ tai hững hờ nhướng ngươi đáp:
"Tôi ko khi nào ᴆụng vô bao nhiêu loại thiếu thốn trong mát đấy. Hạo thiếu thốn gia coi thông thường Lục Cảnh Thần này vượt lên trước rồi!"

Đầu chạc mặt mũi bại liệt bất thần trị rời khỏi giờ đồng hồ mỉm cười rộng lớn.
Nhẩm lại cũng đúng! Lục Cảnh Thần tuy rằng là ông công ty rộng lớn của chuỗi sàn bar, kiêm tăng quản trị Lục Thị sở hữu lối sinh sống khá trong mát.
Đặc biệt Lục Cảnh Thần ko ngay sát phụ phái nữ, sinh sống 30 năm tuy nhiên ko va vấp vô thiếu phụ lấy một phiên. Thông thường đàn đúm nghịch ngợm bời, sở hữu em người mẫu, người mẫu nỗ lực tiếp cận đều bị hắn ghét bỏ vứt. Lục Cảnh Thần còn vượt lên trước xứng đáng lấy luôn luôn chai phun trùng phun trực tiếp vô những mỹ phái nữ như thể kinh bị lây nhiễm bệnh tật.
Bên bại liệt nhịn mỉm cười ho vài ba dòng sản phẩm, hắng tiếng nói to tướng, đem theo dõi ngữ khí giễu.
"Lục đại thiếu thốn gia cũng có thể có ngày chịu đựng há lòng với phụ phái nữ hả? Tôi tưởng cậu sở hữu ૮ɦếƭ cũng nên lưu giữ viên tiết trinh bại liệt rước theo dõi xuống mồ chứ?"

Bạn đang xem: đọc truyện sủng ái đặc quyền dành cho em

Khóe môi mỏng dính kiêu ngạo nhếch lên ẩn hiện tại ý mỉm cười rảnh rỗi nhạt nhẽo, Lục Cảnh Thần đàng hoàng phản bác bỏ.
"Phàm là kẻ thông thường ko tránh khỏi cám gạ, huống hồ nước là cô nhỏ nhắn ấy hấp dẫn tôi!"
"Vừa mồm không?" Hạo thiếu thốn gia hào sảng rộ mỉm cười chất vấn.
"Vừa!"
Lục Cảnh Thần chẳng phải tâm lý, trực tiếp thắn vấn đáp. Vừa mồm đến mức độ hắn chỉ ham muốn giành thực hiện của riêng rẽ.
[...]
Diệp Uyển trở về quê hương với tâm lý bực bội, lại trị hiện tại ông nội đang được ở Thành Phố New York tự nhiên cất cánh về!
Quả nhiên như cô đoán, ông nội thông báo hít lễ của cô ý trở nên hít lễ của Diệp Tâm không chỉ có vậy chú rể lại đó là Ôn Viễn, khiến cho ông càng nổi nóng mau lẹ cất cánh về yêu cầu vô tư cho tới cô.
Đúng thiệt chỉ mất ông là thương cô nhất!
Tuy nhiên cô cũng không thích ông nội vượt lên trước mệt lòng nhưng mà sinh dịch. Dẫu sao Diệp Uyển không còn thèm muốn kết duyên với Ôn Viễn, đem kiếp cộng đồng ᴆụng ông chồng nằm trong Diệp Tâm loại cô tao vẫn sài.

Nhắc cho tới chuyện cô chỉ thể hiện tại nhì chữ "chán ghét" bên trên mặt mũi.
Hai ngày cho tới là kỉ niệm 30 năm xây dựng công ty lớn nên Diệp Uyển lu bù nằm trong ông nội cũng chả được rỗi rãi, trí nhớ cũng không thể ghi nhớ cho tới thương hiệu trai bao bại liệt.
Buổi tiệc kỉ niệm sau cùng đang đi vào, Diệp Uyển xinh rất đẹp quý phái cút nằm trong ông nội kính chào quý khách.
Đột nhiên ông hạnh phúc gọi lớn:
"Cảnh Thần, tao còn tưởng con cháu ko đến!"
Diệp Uyển nhìn thấy ông nội hồ nước hởi năng nổ như thế ngay lập tức liếc đôi mắt nhìn theo dõi, đùng một cái đứng hình! Người bại liệt là...?
Mẹ nó! Không nên gả trai bao hả?
Ông nội và hắn?
Diệp Uyển xanh lơ mặt mũi thiệt chỉ ham muốn tàng hình.
"Sao hoàn toàn có thể ạ! Ông là trưởng bối mặc dù con cháu sở hữu dành hết thời gian tuy nhiên chắc chắn thu xếp nhằm cho tới tham gia."

Xem thêm: biển bình trúc

Xem thêm: đau thương đến chết

Ông nội Diệp mỉm cười rực rỡ, vỗ buồn chán vai hắn.
"Bố con cháu dạo bước này thế nào?"
"Bố con cháu vẫn khỏe khoắn ạ, ông ấy hiện nay đang ở Nhật Bản, về bên ko kịp nên nhờ con cháu fake điều van lỗi cho tới ông."
"Không cần thiết khách hàng sáo, tao hiểu."
Lục Cảnh Thần cong môi mỉm cười, tầm vóc nho nhỏ lịch sự, chững chàng, khác hoàn toàn khi ở R.M.S.
"Tiểu Uyển, con cháu mau tiếp đây."
Diệp Uyển nghe ông gọi thương hiệu bản thân ngay lập tức lắc nẩy người, chậm rì rì bước cho tới, vờ vĩnh vịt xa lạ.
"Tiểu Uyển, đó là Lục Cảnh Thần, một nhân tài trẻ con vô giới sale."
"..."
"Cảnh Thần à, đó là Diệp Uyển, đứa con cháu báu vật có một không hai của tao."

Diệp Uyển mỉm mỉm cười gật đầu kính chào. Xem rời khỏi ông nội vô nằm trong quý trọng thương hiệu bọn họ Lục này, ông năng nổ mời mọc rượu lại toá há thăm nom.
"Gần trên đây việc làm của con cháu đặc biệt bận? Ta thấy con cháu có vẻ như tiều tụy!"
Lục Cảnh Thần khẽ mỉm cười, liếc nhìn cô một chiếc rồi đáp lại:
"Không ạ, đơn giản con cháu đang được ghi nhớ cho tới một người phụ nữ."
Ông nội Diệp sửng sốt, nhịn nhường như hào hứng với chuyện tình yêu của song trẻ con.
"Ta ko ngờ con cháu cũng chính là người si tình giống như hện tao hồi trẻ con."
Diệp Uyển đứng mặt mũi thủ công run rẩy rẩy tí nữa thì sặc ngụm rượu, ngấc đầu lườm hắn.
"Cháu một vừa hai phải bắt gặp vẫn yêu thương, còn cô ấy chỉ ham muốn đùa bỡn con cháu."
"Sao hoàn toàn có thể, là cô nàng nào là không tồn tại đôi mắt nhìn?"
"Hai ngày trước con cháu bị cô ấy cường bạo lấy cút lần thứ nhất tuy nhiên cô ấy lại không thích phụ trách."

"Lạnh nhạt nhẽo vung 10 tỷ đền rồng bù, còn con quay clip uy ђเếק con cháu còn nếu như không lưu giữ kín đáo tiếp tục hủy diệt thanh danh..."
"Này, anh thôi tức thì cút. Tiên sư mái ấm anh, vung chi phí bao anh thực sự chị trên đây tuy nhiên dòng sản phẩm trò nhơ con quay clip uy ђเếק là anh, rõ ràng chưa!"